Nê-hê-mi: Chương 5

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB16C005)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Lúc đó, có sự kêu than rất lớn của một số người, cùng vợ của họ, nghịch cùng những người Do Thái, là anh em của mình. Vì có những người trong số họ đã nói rằng: “Chúng tôi – cùng với các con trai và các con gái – rất đông; chúng tôi cần lúa để ăn và sống.”

Rồi có vài người nói: “Do nạn đói, chúng tôi đã phải thế chấp ruộng đất, vườn nho và nhà của chúng tôi để có thể mua lúa.”

Rồi cũng có những người trong số họ nói: “Chúng tôi đã cầm ruộng đất và vườn nho của chúng tôi để mượn tiền đóng thuế cho nhà vua. Dầu cốt nhục của chúng tôi cũng là cốt nhục của anh em chúng tôi; các con của chúng tôi cũng giống như các con của họ, nhưng chúng tôi bị ép buộc phải giao các con trai và con gái của chúng tôi làm nô lệ cho họ. Thật vậy, một số con gái của chúng tôi đã phải làm nô tỳ. Tay của chúng tôi không có năng lực gì để chuộc lại chúng, bởi vì ruộng đất và vườn nho của chúng tôi đều đã thuộc về người khác.”

Khi nghe tiếng than van của họ cùng những lời này, tôi rất tức giận. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã khiển trách các quý tộc và những viên chức, rồi nói với họ rằng: “Chính mỗi quý vị đã cho anh em mình vay nặng lãi!”

Vì vậy, tôi đã triệu tập một buổi họp rất lớn. Tôi nói: “Với khả năng, chúng tôi đã chuộc lại những anh em của chúng ta là những người Do Thái đã bị bán cho các dân tộc khác. Bây giờ, chính quý vị sẽ đem bán những anh em của mình, để rồi họ được bán lại cho chúng tôi hay sao?”

Những người đó im lặng vì không tìm được lời gì để nói.

Và rồi tôi nói: “Những gì quý vị đang làm là không tốt. Chẳng phải là quý vị nên sống trong sự kính sợ Ðức Chúa Trời để các dân ngoại - những kẻ thù của chúng ta - không sỉ nhục chúng ta nữa hay sao? Chính tôi, các anh em tôi, và các tôi tớ của tôi cũng cho họ mượn tiền và lúa. Nhưng xin vui lòng chấm dứt việc cho vay nặng lãi này. Ngay hôm nay, hãy trả lại cho họ ruộng đất của họ, những vườn nho của họ, những vườn ô-liu của họ, và nhà cửa của họ; cùng với lãi suất về tiền, lúa, rượu mới, và dầu mà quý vị đã tính cho họ.”

Vì vậy họ nói: “Chúng tôi sẽ trả lại và không đòi họ điều gì cả. Chúng tôi sẽ làm như ông đã nói.”

Sau đó, tôi cũng gọi những thầy tế lễ, yêu cầu những người đó tuyên thệ rằng họ sẽ làm theo như lời đã hứa. Rồi tôi cũng giũ vạt áo của tôi và nói: “Ai không thực hiện lời hứa nầy, xin Đức Chúa Trời hãy giũ hắn khỏi nhà cửa và tài sản của hắn. Nguyện hắn bị giũ sạch và trắng tay!”

Cả hội chúng cùng nói: “A-men” và tôn ngợi Đức Giê-hô-va.

Và rồi những người đó đã làm theo lời hứa nầy.

Tấm Lòng Của Nê-hê-mi

Hơn thế nữa, từ khi tôi được lập làm tổng trấn của họ tại xứ Giu-đa - từ năm thứ hai mươi cho đến năm thứ ba mươi hai đời vua Ạt-ta-xét-xe là mười hai năm - tôi và thân nhân tôi không ăn lương bổng dành cho tổng trấn. Tuy nhiên, các tổng trấn đến trước tôi đã đặt gánh nặng trên dân chúng, bên cạnh bốn mươi lăm siếc lơ bạc, họ còn lấy bánh và rượu của dân chúng. Ngay cả các đầy tớ của họ cũng hống hách với dân chúng nữa.


Nhưng tôi không làm như vậy vì kính sợ Đức Chúa Trời. Thật vậy, tôi đã tiếp tục công việc xây tường thành, và chúng tôi không mua đất ruộng nào. Tất cả các đầy tớ tôi họp lại tại nơi đó là để làm việc.

Nơi bàn ăn của tôi cũng có một trăm năm mươi người Do Thái và các viên chức, không kể những người từ các dân tộc chung quanh đến với chúng tôi. Mỗi ngày thết đãi một con bò, sáu con chiên tuyển chọn; và cũng có gia cầm được dọn cho tôi; và cứ mười ngày thì đãi đủ loại rượu. Mặc dầu như vậy, tôi cũng không đòi lương bổng dành cho tổng trấn, bởi vì việc lao dịch đã là gánh nặng cho dân chúng.

“Đức Chúa Trời của con! Xin nhớ đến con và tất cả những điều tốt lành mà con đã làm cho dân tộc nầy.”

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Lúc đó, có sự kêu van rất lớn của một số người, cùng vợ của họ, nghịch cùng những người Do Thái, là anh em của họ. 2. Bởi vì có những người trong số họ đã nói rằng: “Chúng tôi – cùng với các con trai và các con gái – rất đông; chúng tôi cần lúa để ăn và sống.”

3. Và có người nói: “Do nạn đói, chúng tôi đã phải thế chấp ruộng đất, vườn nho và nhà của chúng tôi để có thể mua lúa.”

4. Và cũng có những người trong số họ nói: “Chúng tôi đã cầm ruộng đất và vườn nho của chúng tôi để mượn tiền đóng thuế cho vua. 5. Dầu cốt nhục của chúng tôi cũng là cốt nhục của anh em chúng tôi; các con của chúng tôi cũng giống như các con của họ, nhưng chúng tôi bị ép buộc phải giao các con trai và con gái của chúng tôi làm nô lệ cho họ. Thật vậy, một số con gái của chúng tôi đã phải làm nô tỳ. Tay của chúng tôi không có năng lực gì để chuộc lại chúng, bởi vì ruộng đất và vườn nho của chúng tôi đều đã thuộc về người khác.”

6. Tôi rất tức giận khi nghe được tiếng than van của họ, cùng những lời này. 7. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã khiển trách các quý tộc và những viên chức, và nói với họ rằng: “Mỗi quý vị đã cho anh em mình vay nặng lãi!”

Do đó, tôi đã triệu tập một buổi họp rất lớn. 8. Tôi nói: “Với khả năng, chúng tôi đã chuộc lại những anh em của chúng ta là những người Do Thái đã bị bán cho các dân tộc khác. Bây giờ, chính quý vị sẽ đem bán những anh em của mình, để rồi họ được bán lại cho chúng tôi hay sao?”

Những người đó im lặng vì không tìm được lời gì để nói.

9. Và rồi tôi nói: “Những gì quý vị đang làm là không tốt. Không phải quý vị nên sống trong sự kính sợ Ðức Chúa Trời để các dân ngoại - những kẻ thù của chúng ta - không sỉ nhục chúng ta nữa hay sao? 10. Chính tôi, các anh em tôi, và các tôi tớ của tôi cũng cho họ mượn tiền và lúa. Xin hãy chấm dứt việc cho vay nặng lãi. 11. Ngay hôm nay, hãy trả lại cho họ ruộng đất của họ, những vườn nho của họ, những vườn ô-liu của họ, và nhà cửa của họ; cùng với lãi suất về tiền, lúa, rượu mới, và dầu mà quý vị đã tính cho họ.”

12. Vì thế họ nói: “Chúng tôi sẽ trả lại và không đòi họ điều gì cả. Chúng tôi sẽ làm như ông đã nói.”

Sau đó, tôi cũng gọi những thầy tế lễ, yêu cầu những người đó tuyên thệ rằng họ sẽ làm theo như lời đã hứa. 13. Rồi tôi cũng giũ vạt áo của tôi và nói: “Ai không thực hiện lời hứa nầy, xin Đức Chúa Trời hãy giũ hắn khỏi nhà cửa và tài sản của hắn. Nguyện hắn bị giũ sạch và trắng tay!”

Cả hội chúng cùng nói: “A-men” và tôn ngợi Đức Giê-hô-va. Và rồi những người đó đã làm theo lời hứa nầy.

Tấm Lòng Của Nê-hê-mi

14. Hơn thế nữa, từ khi tôi được lập làm tổng trấn của họ tại xứ Giu-đa - từ năm thứ hai mươi cho đến năm thứ ba mươi hai đời vua Ạt-ta-xét-xe là mười hai năm - tôi và thân nhân tôi không ăn lương bổng dành cho tổng trấn. 15. Nhưng các tổng trấn đến trước tôi đã đặt gánh nặng trên dân chúng, bên cạnh bốn mươi lăm siếc lơ bạc, họ còn lấy bánh và rượu của dân chúng. Ngay cả các đầy tớ của họ cũng hống hách với dân chúng nữa. Nhưng tôi không làm như vậy vì kính sợ Đức Chúa Trời. 16. Thật vậy, tôi đã tiếp tục công việc xây tường thành, và chúng tôi không mua đất ruộng nào. Tất cả các đầy tớ tôi họp lại tại nơi đó là để làm việc. 17. Nơi bàn ăn của tôi cũng có một trăm năm mươi người Do Thái và các viên chức, không kể những người từ các dân tộc chung quanh đến với chúng tôi. 18. Mỗi ngày thết đãi một con bò, sáu con chiên tuyển chọn; và cũng có gia cầm được dọn cho tôi; và cứ mười ngày thì đãi đủ loại rượu. Mặc dầu như vậy, tôi cũng không đòi lương bổng dành cho tổng trấn, bởi vì việc lao dịch đã là gánh nặng cho dân chúng.

19. “Đức Chúa Trời của con! Xin nhớ đến con và tất cả những điều tốt lành mà con đã làm cho dân tộc nầy.”

Bản Dịch 1925

1. Khi ấy có tiếng kêu la lớn của dân sự và vợ họ về người Giu-đa, là anh em mình. 2. Có người nói rằng: Chúng tôi, con trai và con gái chúng tôi, đông đảo, và chúng tôi phải có lúa mì để ăn cho sống. 3. Cũng có người nói rằng: Trong khi đói kém, chúng tôi cầm ruộng, vườn nho và nhà chúng tôi hầu cho có lúa mì ăn. 4. Lại có người khác nói rằng: Chúng tôi có cầm ruộng và vườn nho chúng tôi, mà vay bạc đặng đóng thuế cho vua. 5. Vả, thân của chúng tôi vốn như của anh em chúng tôi, các con trai chúng tôi khác nào các con trai họ; này chúng tôi phải bắt các con trai và con gái chúng tôi làm tôi mọi, và đã có đứa con gái chúng tôi làm tôi mọi rồi; không còn thuộc nơi quyền tay chúng tôi chuộc nó lại; vì đồng ruộng và vườn nho chúng tôi đã thuộc về kẻ khác.

6. Khi tôi nghe các lời này và tiếng kêu la của họ, bèn lấy làm giận lắm. 7. Lòng tôi bàn tính về điều đó, cãi lẫy với những người tước vị và các quan trưởng, mà rằng: Các ngươi buộc tiền lời cho mỗi người anh em mình! Tôi nhóm lại một hội đông đảo đối nghịch chúng, 8. mà nói rằng: Cứ theo quyền chúng ta có chuộc lại anh em chúng ta, là người Giu-đa, mà đã bị bán cho các dân tộc, và các ngươi lại muốn bán anh em mình sao? Chớ thì họ sẽ bị bán cho chúng ta sao? Chúng bèn làm thinh chẳng biết nói chi nữa. 9. Tôi lại nói: Điều anh em làm chẳng được tốt. Anh em há chẳng đáng lẽ ăn ở cách kính sợ Đức Chúa Trời, e bị sỉ nhục giữa các dân tộc, là thù nghịch của chúng ta, sao? 10. Tôi, anh em tôi, và các đầy tớ tôi cũng có cho họ vay mượn bạc và lúa mì vậy. Nhưng tôi xin anh em hãy bỏ cái ăn lời này. 11. Tôi xin anh em chính ngày nay, hãy trả lại cho họ đồng ruộng, vườn nho, vườn ô-li-ve, và nhà cửa của họ, cùng lời một phần trăm về bạc lúa mì, rượu, và dầu, mà anh em đã bắt họ nộp. 12. Chúng nói rằng: Chúng tôi sẽ trả lại, và không đòi họ chi hết; chúng tôi sẽ làm như vậy y ông đã nói. Tôi đòi những thầy tế lễ, bắt chúng thề phải làm theo như lời hứa đó. 13. Tôi cũng giũ vạt áo tôi, mà rằng: Phàm ai không giữ làm theo lời hứa này, nguyện Đức Chúa Trời hãy giũ hắn khỏi nhà và khỏi hoa lợi của công lao hắn; nguyện hắn bị giũ sạch không như vậy! Cả hội chúng đồng nói: A-men! Chúng ngợi khen Đức Giê-hô-va. Đoạn, dân sự đều làm theo lời hứa ấy.

14. Vả lại, từ ngày tôi được lập làm tổng trấn trong xứ Giu-đa, tức từ năm thứ hai mươi cho đến năm thứ ba mươi hai đời vua Ạt-ta-xét-xe, cộng trong mười hai năm, tôi hoặc anh em tôi chẳng ăn lương lộc thường cấp cho quan tổng trấn. 15. Nhưng các quan tổng trấn đã đến nhậm trước tôi, bắt dân sự cấp dưỡng, lấy cho mình lương thực, và rượu, trừ ra bốn mươi siếc lơ bạc; đến đỗi các đầy tớ họ cũng lấn lướt trên dân sự nữa. Nhưng tôi không có làm như vậy; vì cớ kính sợ Đức Chúa Trời. 16. Lại tôi cũng giữ bền vững trong công việc xây sửa vách này, chẳng có mua đồng ruộng nào; và các đầy tớ tôi đều hội hiệp lại đó đặng làm công việc. 17. Nơi bàn ăn tôi cũng có một trăm năm mươi người Giu-đa và quan trưởng, ngoại trừ những kẻ ở giữa các dân tộc chung quanh chúng tôi đi đến. 18. Vả, người ta dọn ăn cho mỗi ngày một con bò, sáu con chiên chọn lựa; người ta cũng dọn những gà vịt, và mỗi mười ngày đủ các thứ rượu rất nhiều. Dầu như vậy, tôi cũng không đòi lương lộc của phần tổng trấn, vì công dịch lấy làm nặng nề cho dân sự này. 19. Hỡi Đức Chúa Trời tôi ôi! nguyện Chúa nhớ lại tôi về các điều tôi đã làm cho dân sự này, và làm ơn cho tôi.

Bản Dịch 2011

Giải Quyết Tệ Nạn Xã Hội

1 Lúc ấy dân và vợ của họ lớn tiếng kêu la phản đối những người Do-thái anh chị em của họ. 2 Có người đã nói, “Gia đình chúng tôi đông miệng ăn, gồm chúng tôi, các con trai chúng tôi, và các con gái chúng tôi. Chúng tôi cần có lúa để ăn và sống.” 3 Một số người khác nói, “Chúng tôi phải cầm cố ruộng đất, vườn nho, và nhà cửa mới có lúa ăn trong thời đói kém.” 4 Một số khác lại nói, “Chúng tôi phải thế chấp ruộng đất và vườn nho của mình mới vay được tiền đóng thuế cho vua, 5 trong khi đó chúng tôi đều là người cùng máu mủ ruột thịt như anh chị em mình, con cái chúng tôi cũng như con cái họ, thế mà chúng tôi bị buộc phải bắt con trai và con gái chúng tôi làm tôi đòi cho họ. Thật vậy một số con gái chúng tôi đã phải làm nô tỳ. Chúng tôi không có quyền gì cả, vì ruộng đất và vườn nho của chúng tôi đều đã thuộc quyền của người khác rồi.”

6 Khi tôi nghe những lời kêu ca và phản đối ấy, tôi nổi giận. 7 Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi trách những nhà quý tộc và những người cầm quyền trong dân. Tôi nói với họ, “Ai nấy trong quý vị đều cho anh chị em mình vay và lấy lãi quá cao.” Sau đó tôi triệu tập một cuộc họp trọng thể để giải quyết việc ấy với họ. 8 Tôi nói với họ, “Chúng tôi đã chuộc lại anh chị em người Do-thái chúng ta vốn bị bán làm nô lệ cho các dân ngoại, nhưng bây giờ quý vị lại bán anh chị em mình, khiến họ phải làm nô lệ cho người khác, để rồi chúng tôi lại phải chuộc họ thêm lần nữa sao?” Họ đều làm thinh và không thể đáp lại được lời nào. 9 Tôi nói tiếp, “Những gì quý vị làm là không tốt. Há chẳng phải tất cả chúng ta phải sống với nhau trong sự kính sợ Ðức Chúa Trời để các dân ngoại, những kẻ thù của chúng ta, không khinh bỉ chúng ta sao? 10 Chính tôi, các anh em tôi, và các tôi tớ của tôi cũng cho vay tiền và lúa gạo vậy. Tôi xin quý vị hãy xóa bỏ việc cho vay nặng lãi ấy đi. 11 Ngay hôm nay tôi xin quý vị hãy trả lại cho anh chị em mình ruộng đất của họ, các vườn nho của họ, các rẫy ô-liu của họ, và nhà cửa của họ; xin hãy xóa bỏ luôn các lãi suất quá cao về tiền bạc, lúa gạo, rượu mới, và dầu ô-liu mà họ đã vay của quý vị.”

12 Họ trả lời, “Chúng tôi sẽ trả lại cho họ. Chúng tôi sẽ không đòi họ phải trả gì nữa. Chúng tôi sẽ làm những gì ông nói.”

Bấy giờ tôi mời các vị tư tế đến để lập một lễ tuyên thệ hầu họ có thể thề sẽ làm những gì họ đã hứa.

13 Tôi cũng giũ vạt áo của tôi và nói, “Nguyện Ðức Chúa Trời sẽ giũ sạch nhà cửa và tài sản của người nào không giữ lời hứa của mình. Nguyện Ngài sẽ giũ nó như thế này, để nó sẽ trở nên trắng tay.”

Bấy giờ toàn thể hội chúng nói “A-men!” và cất tiếng ca ngợi CHÚA. Sau đó những người ấy thực hiện những gì họ đã hứa.

Lòng Hào Sảng của Nê-hê-mi

14 Ngoài ra kể từ khi tôi được bổ nhiệm làm tổng trấn của họ trong xứ Giu-đa, tức từ năm thứ hai mươi cho đến năm thứ ba mươi hai của triều đại Vua Ạc-ta-xẹc-xe –mười hai năm– tôi và những người phụ tá của tôi không nhận lương bổng mà chúng tôi được quyền hưởng. 15 Nhưng các tổng trấn trước tôi đã làm gánh nặng cho dân. Ngoài việc họ được cung cấp thực phẩm và rượu mỗi ngày, họ còn đòi dân phải chu cấp cho họ nửa ký bạc. Ngay cả những người phụ tá của họ cũng bắt nạt dân. Nhưng tôi không làm thế, vì tôi kính sợ Ðức Chúa Trời. 16 Thật vậy tôi đã đổ tâm huyết vào việc xây dựng lại tường thành và không màng gì đến việc mua ruộng đất cho mình. Tất cả các tôi tớ của tôi đều tập trung tại đó để làm việc. 17 Ngoài ra có chừng một trăm năm mươi quan chức người Do-thái thường ăn uống tại bàn tôi, không kể những quan khách ngoại quốc từ các nước đến. 18 Mỗi ngày người ta làm thịt một con bò, sáu con chiên mập, và rất nhiều gà vịt để thết đãi. Cứ mỗi mười ngày, người ta lại chở đến một đợt gồm nhiều loại rượu. Dù vậy tôi vẫn không đòi hỏi bổng lộc dành cho một tổng trấn, bởi vì công việc chung trong sự tái thiết tường thành đã đủ nặng nhọc cho dân này rồi. nt: 40 se-ken, khoảng 1 pound]

19 “Ðức Chúa Trời của con ôi, cầu xin Ngài nhớ đến con và ban phước cho con, vì tất cả những gì con đã làm cho dân này.”

Tài Liệu Nghiên Cứu Kinh Thánh

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành