Nê-hê-mi: Chương 4

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB16C004)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Nhưng rồi có chuyện xảy ra, khi San-ba-lát nghe tin chúng tôi tu sửa tường thành, hắn giận dữ và phẫn nộ, và rồi chế nhạo dân Do Thái. Hắn đã nói trước mặt anh em của hắn và quân đội Sa-ma-ri rằng: “Lũ Do Thái khiếp nhược đó làm được gì? Chúng sẽ tự cũng cố sao? Chúng sẽ dâng tế lễ sao? Chúng sẽ làm xong trong một ngày sao? Chúng có thể phục hồi lại đá từ tàn tích đã bị thiêu rụi sao?”

Tô-bi-gia, người Am-môn, bên cạnh hắn, còn nói: “Chúng xây cái gì đi nữa, nếu một con chồn bước lên đó, nó cũng làm bức tường đá của chúng sập xuống.”

Đức Chúa Trời của chúng con! Xin lắng nghe, bởi vì chúng con bị khinh dể. Xin đổ lời sỉ nhục của họ trên đầu của họ, và cho họ bị làm chiến lợi phẩm cho đến xứ mà họ bị lưu đày. Xin đừng khỏa lấp gian ác của họ hay tội lỗi của họ khỏi trước mặt Ngài, bởi vì họ đã chọc giận Ngài trước những người xây dựng.

Vì vậy chúng tôi xây dựng tường thành, cả bức tường đều nối liền nhau, lên được phân nửa chiều cao, bởi vì dân chúng chú tâm làm việc.

Và có rồi chuyện xảy ra, khi San-ba-lát, Tô-bi-gia, những người Ả-rập, dân Am-môn, và dân Ách-đốt nghe tin vách thành Giê-ru-sa-lem đang được tái thiết và những khoảng cách được nối lại, họ rất tức giận. Tất cả bọn họp lại với nhau, âm mưu đến đánh Giê-ru-sa-lem, tạo sự rối loạn và ngăn trở. Tuy nhiên chúng tôi cầu nguyện với Đức Chúa Trời của chúng tôi, và vì cớ họ nên đã lập người canh gác ngày và đêm.

Và rồi người Giu-đa nói: “Sức lực của những người làm việc đang sa sút, và sự đổ nát thì còn rất nhiều, chúng ta không thể xây xong thành được.”

Những kẻ thù của chúng tôi nói: “Chúng sẽ không biết và cũng không thấy gì cho tới khi chúng ta đến giữa bọn chúng, giết chúng, và làm ngưng công việc.” Vì vậy, đã có lúc những người Do Thái sống ở giữa họ, báo cho chúng tôi đến mười lần rằng: “Dù các anh có xoay trở về nơi nào, họ cũng sẽ tấn công.”

Do đó, tôi đã đặt người tại những nơi còn thấp phía sau vách thành và tại những nơi trống trải, và tôi sắp đặt dân chúng theo từng gia tộc với gươm, giáo và cung của họ. Sau khi xem xét, tôi trỗi dậy và nói với những người quý tộc, với những lãnh đạo, và với cả dân chúng còn lại rằng: “Đừng sợ họ! Hãy nhớ rằng Chúa là Đấng vĩ đại và đáng kính sợ! Hãy chiến đấu cho anh em, cho con trai, cho con gái, cho vợ, và cho nhà của mình.”

Và rồi chuyện xảy ra, khi các kẻ thù của chúng tôi nghe rằng chúng tôi đã biết, và Đức Chúa Trời đã phá hỏng âm mưu của họ, thì tất cả chúng tôi đều trở lại nơi tường thành, mỗi người làm công việc mình.

Vì vậy, kể từ ngày đó, phân nửa số người dưới quyền tôi làm công việc tại nơi xây dựng, còn phân nửa kia thì cầm giáo, khiên, cung và mặc áo giáp. Những người lãnh đạo đều đứng phía sau cả nhà Giu-đa. Những người đang xây dựng trên tường thành và những người chịu trách nhiệm khuân vác đều trang bị cho chính mình, tại nơi xây dựng một tay họ làm việc còn tay kia thì cầm vũ khí. Và những người xây dựng đều đeo gươm bên cạnh mình khi làm việc. Còn người thổi kèn thì ở bên cạnh tôi. Tôi nói với những người quý tộc, với những người cầm quyền, và với cả dân chúng còn lại rằng: “Công việc thì lớn và trải rộng, còn chúng ta thì phân tán trên tường thành, mỗi người xa cách nhau. Bất kỳ ở nơi nào, khi anh em nghe tiếng kèn, hãy tập hợp lại nơi chúng tôi. Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ chiến đấu cho chúng ta.”

Vậy chúng tôi làm việc, phân nửa số người cầm giáo từ lúc bình minh cho đến hoàng hôn. Lúc đó, tôi cũng nói với dân chúng rằng: “Mỗi người, cùng với những người phục vụ mình, hãy ở qua đêm tại Giê-ru-sa-lem, để họ có thể làm người gác ban đêm cho chúng tôi và làm việc vào ban ngày.” Vì vậy, chính tôi, các anh em của tôi, những người phục vụ tôi, và những lính canh theo tôi, không một ai cởi trang phục mình ra, ngoại trừ khi họ cởi ra để tắm rửa.

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Nhưng rồi chuyện xảy ra, khi San-ba-lát nghe tin chúng tôi tu sửa tường thành, hắn giận dữ và phẫn nộ, và rồi chế nhạo dân Do Thái. 2. Hắn nói trước mặt anh em của hắn và quân đội Sa-ma-ri rằng: “Lũ Do Thái khiếp nhược đó làm được gì? Chúng sẽ tự cũng cố sao? Chúng sẽ dâng tế lễ sao? Chúng sẽ làm xong trong một ngày sao? Chúng có thể phục hồi lại đá từ tàn tích đã bị thiêu rụi sao?” 3. Tô-bi-gia, người Am-môn, bên cạnh hắn, còn nói: “Chúng xây cái gì đi nữa, nếu một con chồn bước lên đó, nó cũng làm bức tường đá của chúng sập xuống.”

4. “Đức Chúa Trời của chúng con! Xin lắng nghe, bởi vì chúng con bị khinh dể. Xin đổ lời sỉ nhục của họ trên đầu của họ, và cho họ làm vật bị cướp giật cho đến xứ mà họ bị lưu đày. 5. Xin đừng khỏa lấp gian ác của họ hay tội lỗi của họ khỏi trước mặt Ngài, bởi vì họ đã chọc giận Ngài trước những người xây dựng.”

6. Vì vậy chúng tôi xây dựng tường thành, cả bức tường đều nối liền nhau, lên được phân nửa chiều cao, bởi vì dân chúng chú tâm làm việc.

7. Và rồi chuyện xảy ra, khi San-ba-lát, Tô-bi-gia, những người Ả-rập, dân Am-môn, và dân Ách-đốt nghe tin vách thành Giê-ru-sa-lem đang được tái thiết và những khoảng cách được nối lại, họ rất tức giận. 8. Tất cả bọn họp lại với nhau âm mưu, đến đánh Giê-ru-sa-lem, tạo sự rối loạn và ngăn trở. 9. Tuy nhiên chúng tôi cầu nguyện với Đức Chúa Trời của chúng tôi, và vì cớ họ nên đã lập người canh gác ngày và đêm.

10. Và rồi người Giu-đa nói: “Sức lực của những người làm việc đang sa sút, và tàn tích thì còn rất nhiều, chúng ta không thể xây xong thành được.” 11. Những kẻ thù của chúng tôi nói: “Chúng sẽ không biết và cũng không thấy gì cho tới khi chúng ta đến giữa bọn chúng, giết chúng, và làm ngưng công việc.” 12. Vì vậy, đã có lúc những người Do Thái sống ở giữa họ, báo cho chúng tôi đến mười lần rằng: “Dù các anh có xoay trở về nơi nào, họ cũng sẽ tấn công,” 13. Do đó, tôi đã đặt người tại những nơi còn thấp phía sau vách thành, và tại những nơi trống trải, và tôi đã sắp đặt dân chúng theo từng gia tộc với gươm, giáo và cung của họ. 14. Sau khi xem xét, tôi trỗi dậy và nói với những người quý tộc, với những lãnh đạo, và với cả dân chúng còn lại rằng: “Đừng sợ những người đó! Hãy nhớ rằng Chúa là Đấng vĩ đại và đáng kính sợ! Hãy chiến đấu cho anh em, cho con trai, cho con gái, cho vợ, và cho nhà của mình.”

15. Và rồi chuyện xảy ra, khi các kẻ thù của chúng tôi nghe rằng chúng tôi đã biết, và Đức Chúa Trời đã phá hỏng âm mưu của họ, thì tất cả chúng tôi đều trở lại nơi tường thành, mỗi người làm công việc mình.

16. Vì vậy, kể từ ngày đó, phân nửa số người dưới quyền tôi làm công việc tại nơi xây dựng, còn phân nửa kia thì cầm giáo, khiên, cung và mặc áo giáp. Những người lãnh đạo đều đứng phía sau cả nhà Giu-đa. 17. Những người đang xây dựng trên tường thành và những người chịu trách nhiệm khuân vác đều trang bị cho chính mình, tại nơi xây dựng một tay họ làm việc còn tay kia thì cầm vũ khí. 18. Và những người xây dựng đều đeo gươm bên cạnh mình khi làm việc. Và người thổi kèn thì ở bên cạnh tôi.

19. Tôi nói với những người quý tộc, với những người cầm quyền, và với cả dân chúng còn lại rằng: “Công việc thì lớn và trải rộng, còn chúng ta thì phân tán trên tường thành, mỗi người xa cách nhau. 20. Bất kỳ ở nơi nào, khi anh em nghe tiếng kèn, hãy tập hợp lại nơi chúng tôi. Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ chiến đấu cho chúng ta.”

21. Vậy chúng tôi làm việc, phân nửa số người cầm giáo từ lúc bình minh cho đến khi sao xuất hiện.

22. Khi đó, tôi cũng nói với dân chúng rằng: “Mỗi người, cùng với những người phục vụ mình, hãy ở qua đêm tại Giê-ru-sa-lem, để họ có thể làm người gác ban đêm cho chúng tôi và làm việc vào ban ngày.” 23. Vì vậy, chính tôi, các anh em của tôi, những người phục vụ tôi, và những lính canh theo tôi, không một ai cởi trang phục mình ra, ngoại trừ khi họ cởi ra để tắm rửa.

Bản Dịch 1925

1. Khi San-ba-lát hay rằng chúng tôi xây sửa vách thành lại, thì lấy làm giận dữ, và nhạo báng người Giu-đa. 2. Người nói trước mặt anh em người và đạo quân Sa-ma-ri rằng: Những người Giu-đa yếu nhược ấy làm gì? Chớ thì người ta sẽ để cho chúng nó làm lụng sao? Chúng nó há sẽ dâng những của lễ ư? Trong một ngày chúng nó há sẽ làm xong sao? Đá mà đã cháy thiêu rồi, chúng nó há có thể do đống bụi đất mà lấy nó làm thành đá lại được sao? 3. Tô-bi-gia, người Am-môn, ở bên cạnh người, nói rằng: Vả lại, cái vách bằng đá mà những kẻ ấy xây cất kia, nếu có một con chồn leo lên đó, tất sẽ đánh nó sập xuống liền.

4. Hỡi Đức Chúa Trời của chúng tôi ôi! hãy nghe; vì chúng tôi bị khinh dể; xin hãy đổ lại sự nhục của chúng nó trên đầu của họ, và hãy phó chúng nó làm mồi trong một xứ bắt người ta làm phu tù kia; 5. chớ che lấp gian ác của chúng nó, đừng xóa tội lỗi chúng nó sạch khỏi trước mặt Chúa; vì trước mặt các thợ xây cất, chúng nó có chọc Chúa giận.

6. Vậy, chúng tôi xây cất vách thành lại, và toàn vách thành đều dính liền nhau và lên đến phân nửa bề cao; vì dân sự chuyên thành làm công việc.

7. Xảy khi San-ba-lát, Tô-bi-giam những người A rạp, dân Am-môn, và dân Ách-đốt hay rằng việc tu bổ vách thành Giê-ru-sa-lem tấn tới, và các nơi hư lũng hầu lấp lành, thì chúng nó lấy làm giận dữ, 8. bèn tập lập nhau hết thảy đặng đến hãm đánh Giê-ru-sa-lem và làm cho nó bị rối loạn. 9. Nhưng chúng tôi cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời chúng tôi, và lập kẻ ngày và đêm canh giữ họ. 10. Người Giu-đa nói: Còn nhiều đồ hư nát, và sức lực của kẻ khiêng gánh đã yếu mỏn; chúng ta không thế xây cất vách thành được. 11. Các thù nghịch chúng tôi nói rằng: Chúng nó sẽ không hay không thấy điều đó, cho đến chừng chúng ta đến giữa chúng nó, giết chúng nó đi, và làm cho chúng nó ngưng công. 12. Song dân Giu-đa ở giữa họ, đến mười lần báo cáo chúng tôi rằng: Thù nghịch bởi bốn phương chạy đến. 13. Tôi bèn lập những đồn trong các nơi thấp ở phía sau vách thành, và tại những nơi trống trải; tôi đặt dân sự từng họ hàng tại đó, có cầm gươm, giáo và cung. 14. Tôi xem xét, chổi dậy, và nói với các người tước vị, quan tướng, và dân sự còn sót lại rằng: Chớ sợ chúng; khá nhớ Chúa là Đấng cực đại và đáng kính, hãy chiến đấu cho anh em mình, cho con trai con gái mình, cho vợ và nhà của mình.

15. Khi các thù nghịch chúng tôi hay rằng chúng tôi đã được báo tin, và Đức Chúa Trời có bại mưu của chúng nó, thì hết thảy chúng tôi đều trở lại nơi vách thành, ai nấy về làm công việc mình. 16. Từ ngày đó, phân nửa số đầy tớ tôi làm công việc, còn phân nửa kia cầm cây giáo, khiên, cung, và giáp; các quan trưởng đều đứng ở sau cả nhà Giu-đa. 17. Những kẻ xây sửa vách thành, những kẻ khiêng gánh, và những kẻ chất lên, một tay thì làm công việc, còn một tay thì cầm binh khí mình. 18. Những kẻ xây sửa, ai nấy đều có cây gươm mình đeo nơi lưng, rồi xây sửa; còn kẻ thổi kèn thì ở bên tôi. 19. Tôi nói với các người tước vị, các quan trưởng, và dân sự còn sót lại, mà rằng: Công việc thì lớn và dài, còn chúng ta làm rải rác ở trên vách, người này cách xa người kia. 20. Tại nơi nào các ngươi nghe tiếng kèn, thì hãy nhóm lại cùng chúng ta ở đó; Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ chiến đấu cho chúng ta.

21. Chúng tôi làm công việc là như vậy; phân nửa họ cầm cây giáo từ lúc rạng đông cho đến khi sao mọc. 22. Trong lúc ấy, tôi cũng nói với dân sự rằng: Mỗi người hãy cùng tôi tớ mình ngủ đêm tại trong Giê-ru-sa-lem, để ban đêm chúng phòng giữ, và ban ngày làm công việc. 23. Nào tôi, nào anh em tôi, nào các người đầy tớ tôi, nào những lính canh theo tôi, chẳng có ai cởi áo mình ra, mỗi người đều đeo binh khí nơi bên hữu mình.

Bản Dịch 2011

Quân Thù Ðe Dọa và Cách Ðối Phó với Quân Thù

1 Khi San-ba-lát nghe rằng chúng tôi đang xây lại tường thành, ông nổi giận và cực kỳ tức tối. Ông chế nhạo người Do-thái. 2 Ông nói trước mặt anh em của ông và đạo quân Sa-ma-ri, “Bọn Do-thái nhu nhược đó đang làm gì thế? Chúng tưởng chúng có thể xây lại được tường thành ấy sao? Bọn chúng tính sẽ dâng của tế lễ sao? Chúng há có thể hoàn tất công việc ấy trong một ngày sao? Chúng há có thể làm cho đống đá đổ nát đã bị cháy ấy được xây dựng lại sao?”

3 Lúc ấy Tô-bi-a người Am-môn đang đứng bên cạnh ông cũng nói, “Những gì bọn đó xây dựng, nếu có một con chồn leo lên, bức tường đá ấy ắt sẽ đổ xuống ngay!”

4 “Ðức Chúa Trời của chúng con ôi, xin đoái nghe, vì chúng con bị khinh khi quá đỗi. Xin Ngài đổ nỗi sỉ nhục do chúng gây ra trở lại trên đầu chúng. Xin ban chúng làm chiến lợi phẩm cho quân thù của chúng, để chúng phải vào trong xứ chúng sẽ bị lưu đày. 5 Xin Ngài đừng che đậy tội lỗi của chúng. Xin đừng xóa bỏ tội của chúng khỏi thánh nhan Ngài, vì chúng đã thốt ra những lời sỉ nhục trước mặt những người đang nỗ lực xây dựng.”

6 Dù chúng nói vậy, chúng tôi vẫn tiếp tục xây lại tường thành cho đến khi bức tường xây lên được một nửa, vì dân chúng đã chuyên tâm làm việc.

7 Tuy nhiên khi San-ba-lát, Tô-bi-a, những người Ả-rập, những người Am-môn, và những người Ách-đốt nghe rằng việc xây lại tường thành Giê-ru-sa-lem đã tiến triển tốt đẹp, những chỗ đổ vỡ của tường thành đã được xây sửa lại, họ rất tức giận. 8 Tất cả những người ấy lập mưu với nhau để tiến đánh Giê-ru-sa-lem hầu gây trở ngại cho công cuộc tái thiết. 9 Nhưng chúng tôi cầu nguyện với Ðức Chúa Trời của chúng tôi và đặt người canh gác để đề phòng chúng cả ngày lẫn đêm. 10 Bấy giờ người Giu-đa nói, “Sức lực của các nhân công đã kiệt quệ, còn các đống đổ nát lại quá lớn. Chúng ta sẽ không thể nào xây lại tường thành này được đâu.” 11 Trong khi ấy những kẻ thù của chúng tôi bảo, “Bọn chúng sẽ không biết và không thấy gì cho đến khi chúng ta ập vào giữa chúng, giết chúng, và làm ngưng công cuộc tái thiết ấy.” 12 Tuy nhiên những người Do-thái sống bên cạnh chúng đã đến báo cho chúng tôi hay đến mười lần rằng quân thù khắp nơi sẽ kéo đến tấn công chúng tôi. 13 Vì thế tôi đặt những người được vũ trang phía sau những chỗ thấp và trống trải của tường thành. Tôi bố trí họ theo từng dòng họ và trang bị họ với gươm, giáo, và cung tên. 14 Sau khi đã thị sát, tôi đứng dậy và nói với các nhà quý tộc, các quan chức, và những người dân còn lại rằng, “Xin anh chị em chớ sợ chúng. Hãy nhớ rằng Chúa là Ðấng vĩ đại và đáng kinh hãi. Hãy chiến đấu cho anh chị em mình, cho con trai, con gái, vợ, và nhà mình.”

15 Khi quân thù của chúng tôi nghe báo cáo rằng chúng tôi đã biết rõ âm mưu của chúng, và Ðức Chúa Trời đã làm bại mưu của chúng, bấy giờ tất cả chúng tôi trở lại chỗ làm của mình nơi tường thành, và tiếp tục việc ai nấy làm.

16 Kể từ đó trở đi, phân nửa nhân lực của tôi làm công việc xây cất, còn phân nửa kia mặc áo giáp đứng canh gác với giáo mác, thuẫn khiên, và cung nỏ bên mình. Những người chỉ huy của họ đứng phía sau điều động toàn thể nhà Giu-đa. 17 Những người xây thành và những người khuân vác đều chia sẻ trách nhiệm: một tay làm việc, một tay cầm binh khí. 18 Mỗi người xây dựng đều mang một thanh gươm bên mình trong khi làm việc, còn người thổi kèn hiệu lịnh luôn ở bên cạnh tôi. 19 Tôi nói với các nhà quý tộc, các quan chức, và những người dân còn lại rằng, “Công việc quá lớn lao và trải rộng, trong khi chúng ta làm việc cách khoảng với nhau trên tường thành, nhóm này cách xa nhóm nọ. 20 Vì thế mỗi khi anh em nghe tiếng kèn trỗi lên ở nơi nào, anh em hãy tập trung về nơi đó với chúng tôi. Ðức Chúa Trời chúng ta sẽ chiến đấu cho chúng ta!”

21 Cứ như thế chúng tôi nỗ lực làm việc, ngày nào cũng từ sáng sớm đến chiều tối. Một nửa nhân lực luôn cầm giáo đứng canh chừng quân thù đến tấn công.

22 Lúc đó tôi cũng nói với những người sống ở xa về giúp, “Mọi người, kể cả các tôi tớ của họ, hãy vào trong Thành Giê-ru-sa-lem mà qua đêm, để họ có thể chia sẻ việc canh gác ban đêm, rồi cùng nhau làm việc ban ngày.”

23 Cứ như thế, chính mình tôi, các anh em của tôi, các tôi tớ của tôi, và các vệ sĩ đi theo tôi, không ai cởi bỏ chiến y của mình ra, nhưng ai nấy lúc nào cũng mang vũ khí bên mình, ngay cả khi tắm rửa cũng để vũ khí cận kề.

Tài Liệu Nghiên Cứu Kinh Thánh

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành