Ê-xơ-ra: Chương 3

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB15C003)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Tái lập sự thờ phượng

1. Đến tháng bảy, sau khi dân Y-sơ-ra-ên đã định cư trong các thành, dân chúng đã họp lại như một người tại Giê-ru-sa-lem. 2. Giê-sua, con trai của Giô-xa-đác, và anh em của ông, là những thầy tế lễ, cùng với Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-anh-thi-ên, và những anh em của ông, đã trỗi dậy và xây cất bàn thờ cho Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, để dâng tế lễ thiêu trên đó, như đã được chép trong luật pháp của Môi-se, là người của Đức Chúa Trời.

3. Dù sợ các dân tộc trong xứ, họ vẫn lập bàn thờ trên nền cũ và dâng trên đó tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va, tức là những tế lễ thiêu vào buổi sáng và buổi chiều.

4. Họ cũng giữ lễ các Lều Tạm như đã chép, và dâng những tế lễ thiêu hằng ngày theo số lượng mà luật lệ đã quy định theo trách nhiệm cho từng mỗi một ngày.

5. Sau đó, họ dâng những tế lễ thiêu theo thường lệ, và vào những ngày trăng mới, vào tất cả những ngày lễ quy định, là những ngày lễ đã được cung hiến cho Đức Giê-hô-va; và cũng dâng những tế lễ mà mỗi người tự nguyện dâng lên cho Đức Giê-hô-va. 6. Từ ngày mồng một tháng bảy, họ bắt đầu dâng những tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va mặc dù chưa đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va. 7. Họ đã cấp tiền cho thợ nề, thợ mộc, cấp thức ăn, thức uống và dầu cho dân Si-đôn và Ty-rơ, để họ đem gỗ bá hương từ Li-ban bằng đường biển đến Gia-phô, theo chiếu chỉ của Si-ru, vua Ba Tư, mà họ đã có.

8. Tháng hai năm thứ hai sau khi đến nhà của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con của Giô-xa-đác, cùng với các anh em của họ, là những thầy tế lễ, những người Lê-vi, và tất cả những người bị lưu đày trở về Giê-ru-sa-lem, đã bắt đầu khởi công. Họ chỉ định những người Lê-vi từ hai mươi tuổi trở lên, trông coi công việc của nhà Đức Giê-hô-va. 9. Giê-sua với các con trai và các anh em của ông, Cát-mi-ên với các con trai của ông, cùng với các con trai của Giu-đa, đã đứng lên và họp lại như một người để giám sát những người làm công tác xây cất đền thờ của Đức Chúa Trời. Cũng có các con trai của Hê-na-đát, với các con trai và những anh em của họ, và những người Lê-vi.

10. Khi những người thợ xây đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va, các thầy tế lễ mặc lễ phục cầm kèn, cùng với những người Lê-vi, thuộc dòng A-sáp, dùng chập chõa, đứng ca ngợi Đức Giê-hô-va theo quy định của Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên. 11. Họ đã ca hát, đối đáp với nhau, tôn ngợi, và cảm tạ Đức Giê-hô-va rằng: “Ngài thật tốt! Sự thương xót của Ngài đối với Y-sơ-ra-ên còn đến đời đời!” Tất cả dân chúng hô vang một tiếng thật lớn, họ tôn ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì nền của đền thờ Đức Giê-hô-va đã được thiết lập.

12. Rất nhiều thầy tế lễ, những người Lê-vi, các trưởng tộc, những người già cả - tức là những đã thấy đền thờ ban đầu - đã bậc khóc khi họ thấy nền của đền thờ được xây dựng ngay trước mắt của họ; trong khi đó nhiều người khác đã reo hò lớn tiếng vì vui mừng. 13. Người ta khó phân biệt giữa tiếng reo vui hay tiếng khóc, bởi vì dân chúng reo hò thật lớn và âm thanh của tiếng ấy vang vọng nghe được từ rất xa.

Bản Dịch Đại Chúng

Tái lập sự thờ phượng

Đến tháng bảy, sau khi dân Y-sơ-ra-ên đã định cư trong các thành, dân chúng đã họp lại như một người tại Giê-ru-sa-lem. Giê-sua, con trai của Giô-xa-đác, và anh em của ông, là những thầy tế lễ, cùng với Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-anh-thi-ên, và những anh em của ông, đã trỗi dậy và xây cất bàn thờ cho Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, để dâng tế lễ thiêu trên đó, như đã được chép trong luật pháp của Môi-se, là người của Đức Chúa Trời.

Dù sợ các dân tộc trong xứ, họ vẫn lập bàn thờ trên nền cũ và dâng trên đó tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va, tức là những tế lễ thiêu vào buổi sáng và buổi chiều.

Họ cũng giữ lễ các Lều Tạm như đã chép, và dâng những tế lễ thiêu hằng ngày theo số lượng mà luật lệ đã quy định theo trách nhiệm cho từng mỗi một ngày.

Sau đó, họ dâng những tế lễ thiêu theo thường lệ, và vào những ngày trăng mới, vào tất cả những ngày lễ quy định, là những ngày lễ đã được cung hiến cho Đức Giê-hô-va; và cũng dâng những tế lễ mà mỗi người tự nguyện dâng lên cho Đức Giê-hô-va. Từ ngày mồng một tháng bảy, họ bắt đầu dâng những tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va mặc dù chưa đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va.

Họ đã cấp tiền cho thợ nề, thợ mộc, cấp thức ăn, thức uống và dầu cho dân Si-đôn và Ty-rơ, để họ đem gỗ bá hương từ Li-ban bằng đường biển đến Gia-phô, theo chiếu chỉ của Si-ru, vua Ba Tư, mà họ đã có.

Tháng hai năm thứ hai sau khi đến nhà của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con của Giô-xa-đác, cùng với các anh em của họ, là những thầy tế lễ, những người Lê-vi, và tất cả những người bị lưu đày trở về Giê-ru-sa-lem, đã bắt đầu khởi công. Họ chỉ định những người Lê-vi từ hai mươi tuổi trở lên, trông coi công việc của nhà Đức Giê-hô-va. Giê-sua với các con trai và các anh em của ông, Cát-mi-ên với các con trai của ông, cùng với các con trai của Giu-đa, đã đứng lên và họp lại như một người để giám sát những người làm công tác xây cất đền thờ của Đức Chúa Trời. Cũng có các con trai của Hê-na-đát, với các con trai và những anh em của họ, và những người Lê-vi.

Khi những người thợ xây đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va, các thầy tế lễ mặc lễ phục cầm kèn, cùng với những người Lê-vi, thuộc dòng A-sáp, dùng chập chõa, đứng ca ngợi Đức Giê-hô-va theo quy định của Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên. Họ đã ca hát, đối đáp với nhau, tôn ngợi, và cảm tạ Đức Giê-hô-va rằng: “Ngài thật tốt! Sự thương xót của Ngài đối với Y-sơ-ra-ên còn đến đời đời!” Tất cả dân chúng hô vang một tiếng thật lớn, họ tôn ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì nền của đền thờ Đức Giê-hô-va đã được thiết lập.

Rất nhiều thầy tế lễ, những người Lê-vi, các trưởng tộc, những người già cả - tức là những đã thấy đền thờ ban đầu - đã bậc khóc khi họ thấy nền của đền thờ được xây dựng ngay trước mắt của họ; trong khi đó nhiều người khác đã reo hò lớn tiếng vì vui mừng. Người ta khó phân biệt giữa tiếng reo vui hay tiếng khóc, bởi vì dân chúng reo hò thật lớn và âm thanh của tiếng ấy vang vọng nghe được từ rất xa.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Đến tháng bảy, dân Y-sơ-ra-ên đã định cư trong các thành, dân chúng đã họp lại như một người tại Giê-ru-sa-lem. 2. Giê-sua, con trai của Giô-xa-đác, và anh em của ông, là những thầy tế lễ, cùng với Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-anh-thi-ên, và những anh em của ông, đã trỗi dậy và xây cất bàn thờ cho Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, để dâng tế lễ thiêu trên đó, như đã được chép trong luật pháp của Môi-se, là người của Đức Chúa Trời.

3. Dù sợ các dân tộc trong xứ, họ vẫn lập bàn thờ trên nền cũ và dâng trên đó tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va, tức là những tế lễ thiêu vào buổi sáng và buổi chiều.

4. Họ cũng giữ lễ các Lều Tạm, như đã chép, và dâng những tế lễ thiêu hằng ngày theo số lượng mà luật lệ đã quy định theo trách nhiệm cho từng mỗi một ngày.

5. Sau đó, họ dâng những tế lễ thiêu theo thường lệ, vào những ngày trăng mới, và vào tất cả những ngày lễ quy định, là những ngày lễ đã được cung hiến cho Đức Giê-hô-va; và cũng dâng những tế lễ mà mỗi người tự nguyện dâng lên cho Đức Giê-hô-va. 6. Từ ngày mồng một tháng bảy, họ bắt đầu dâng những tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va mặc dù chưa đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va. 7. Họ đã cấp tiền cho thợ nề, thợ mộc, cấp thức ăn, thức uống và dầu cho dân Si-đôn và Ty-rơ, để họ đem gỗ bá hương từ Li-ban bằng đường biển đến Gia-phô, theo chiếu chỉ của Si-ru, vua Ba Tư, mà họ đã có.

8. Tháng hai năm thứ hai sau khi đến nhà của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con của Giô-xa-đác, cùng với các anh em của họ, là những thầy tế lễ, những người Lê-vi, và tất cả những người bị lưu đày trở về Giê-ru-sa-lem, đã bắt đầu khởi công. Họ chỉ định những người Lê-vi từ hai mươi tuổi trở lên, trông coi công việc của nhà Đức Giê-hô-va. 9. Giê-sua với các con trai và các anh em của ông, Cát-mi-ên với các con trai của ông, cùng với các con trai của Giu-đa, đã đứng lên và họp lại như một người để giám sát những người làm công tác xây cất đền thờ của Đức Chúa Trời. Cũng có các con trai của Hê-na-đát, với các con trai và những anh em của họ, và những người Lê-vi.

10. Khi những người thợ xây đặt nền cho đền thờ của Đức Giê-hô-va, các thầy tế lễ mặc lễ phục cầm kèn, cùng với những người Lê-vi, thuộc dòng A-sáp, dùng chập chõa, đứng ca ngợi Đức Giê-hô-va theo quy định của Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên. 11. Họ đã ca hát, đối đáp với nhau, tôn ngợi, và cảm tạ Đức Giê-hô-va rằng: “Ngài thật tốt! Sự thương xót của Ngài đối với Y-sơ-ra-ên còn đến đời đời!” Tất cả dân chúng hô vang một tiếng thật lớn, họ tôn ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì nền của đền thờ Đức Giê-hô-va đã được thiết lập.

12. Rất nhiều thầy tế lễ, những người Lê-vi, các trưởng tộc, những người già cả - tức là những đã thấy đền thờ ban đầu - đã bậc khóc khi họ thấy nền của đền thờ được xây dựng ngay trước mắt của họ; trong khi đó nhiều người khác đã reo hò lớn tiếng vì vui mừng. 13. Người ta khó phân biệt giữa tiếng reo vui hay tiếng người ta khóc, bởi vì dân chúng reo hò thật lớn và âm thanh của tiếng ấy nghe được từ rất xa.

Bản Dịch 1925

1. Đến tháng bảy, khi dân Y-sơ-ra-ên đã ở trong bổn thành mình rồi, thì dân sự hiệp lại như một người ở tại Giê-ru-sa-lem. 2. Bấy giờ, Giê-sua, con trai của Giô-sa-đác, và các anh em người, là thầy tế lễ, luôn với Xô-rô-ba-bên, con trai Sa-anh-thi-ên, và các anh em người, đều chổi dậy xây cất bàn thờ Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, đặng dâng của lễ thiêu tại đó, theo như đã chép trong luật pháp Môi-se, người của Đức chúa Trời. 3. Chúng sợ hãi dân của xứ, nên lập lại bàn thờ trên nền cũ nó, và dâng tại đó của lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va, tức là của lễ thiêu buổi sớm và buổi chiều. 4. Chúng cũng giữ lễ lều tạm, y như đã chép, và dâng những của lễ thiêu ngày nầy kế ngày kia, theo số đã định cho mỗi ngày. 5. Sau ấy, chúng dâng những của lễ thiêu hằng hiến, luôn những của lễ về lễ trăng non và về các ngày lễ trọng thể biệt ra thánh cho Đức Giê-hô-va; lại dâng các của lễ của mỗi người lạc ý dâng cho Đức Giê-hô-va. 6. Từ ngày mồng một tháng bảy, chúng khởi dâng những của lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va; nhưng chưa có xây nền đền thờ của Đức Giê-hô-va. 7. Chúng phân cấp tiền bạc cho thợ đẽo đá và cho thợ mộc, luôn những lương thực, rượu, và dầu cho dân Si-đôn và dân Ty-rơ, đặng sai họ đem gỗ bá hương từ Li-ban đến biển Gia-phô, tùy theo chiếu của Si-ru, vua Phe-rơ-sơ.

8. Năm thứ hai tháng hai, sau khi chúng đến đền của Đức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Xô-rô-ba-bên, con trai của Sa-anh-thi-ên, và Giê-sua, con của Giô-xa-đác, với các anh em khác của họ, là những thầy tế lễ, người Lê-vi, cùng hết thảy những người bị bắt làm phu tù được trở về Giê-ru-sa-lem, đều khởi làm công việc xây cất đền thờ; chúng đặt người Lê-vi, từ hai mươi tuổi sắp lên, đặng cai quản công việc xây cất đền thờ của Đức Giê-hô-va. 9. Bấy giờ, Giê-sua, các con trai người và anh em người, Cát-mi-ên và các con trai người, con cháu Hô-đa-via và con cháu Hê-na-đát, là người Lê-vi, với con trai và anh em của họ, đều chổi dậy đồng hiệp nhau như một, mà quản đốc những người làm việc trong nhà của Đức Chúa Trời.

10. Khi các thợ xây nền đền của Đức Giê-hô-va, thì có những thầy tế lễ đứng đó mặc áo lễ và cầm kèn, còn những người Lê-vi, con cháu A-sáp, đều cầm chập chỏa, đặng ngợi khen Đức Giê-hô-va y như các lễ-phép của Đa-vít, vua Y-sơ-ra-ên, đã lập ra. 11. Chúng ca hát đối đáp mà ngợi khen cảm tạ Đức Giê-hô-va rằng: Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì Ngài là tốt lành, lòng thương xót của Ngài đối với Y-sơ-ra-ên còn đến đời đời! Cả dân sự đều kêu reo tiếng lớn, ngợi khen Đức Giê-hô-va, bởi vì người ta xây nền đền thờ của Đức Giê-hô-va.

12. Nhiều thầy tế lễ, người Lê-vi, trưởng tộc, tức là những người già cả đã thấy đền thờ trước, bèn khóc tiếng lớn trong khi người ta xây nền của đền mới tại trước mặt mình. Cũng có nhiều người khác lại la tiếng lớn vui mừng hớn hở; 13. nên người ta khó phân biệt tiếng vui mừng với tiếng khóc lóc; vì dân sự la lớn tiếng lên, và tiếng ấy vẳng vẳng nghe xa.

Bản Dịch 2011

Tái Lập Sự Thờ Phượng CHÚA

1 Ðến tháng bảy, sau khi dân hồi cư đã ổn định cuộc sống trong các thành của họ, dân chúng tập họp về Giê-ru-sa-lem như một người. 2 Bấy giờ Giê-sua con của Giô-xa-đắc với bà con dòng họ cùng làm tư tế với ông, và Xê-ru-ba-bên con của Sê-anh-ti-ên và bà con dòng họ ông ấy hiệp nhau xây dựng lại bàn thờ Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, để có thể dâng các của lễ thiêu trên đó, như đã quy định trong luật pháp của Môi-se người của Ðức Chúa Trời. 3 Họ xây dựng lại bàn thờ trên nền cũ của nó. Mặc dù họ sợ các dân tộc chung quanh, họ vẫn dâng các của lễ thiêu lên CHÚA, cả lễ buổi sáng lẫn lễ lúc chiều tàn. 4 Họ giữ Lễ Lều Tạm như đã quy định. Họ dâng của lễ thiêu hằng ngày theo số lượng luật lệ đã quy định, như bổn phận phải làm mỗi ngày. 5 Sau đó họ dâng các của lễ thiêu hằng tuần, các của lễ thiêu vào mỗi kỳ trăng mới và vào mỗi đại lễ mà CHÚA đã biệt riêng ra thánh hằng năm. Ngoài ra họ cũng dâng các của lễ vào những dịp đặc biệt, khi ai được cảm động tự ý muốn dâng hiến một của lễ cho CHÚA. 6 Họ bắt đầu dâng các của lễ thiêu cho CHÚA vào ngày mồng một tháng bảy. Lúc đó nền của Ðền Thờ CHÚA vẫn chưa được xây dựng lại.

Xây Lại Ðền Thờ

7 Bấy giờ họ trả tiền cho các thợ hồ và các thợ mộc, cùng thức ăn, thức uống, và dầu cho dân Si-đôn và dân Ty-rơ, để chúng đốn gỗ bá-hương ở Li-băng, đem xuống biển, thả bè trôi xuống Giốp-pa, theo như sắc lệnh của Sy-ru vua Ba-tư đã cấp cho.

8 Vậy bắt đầu từ tháng hai của năm thứ hai kể từ khi họ hồi hương về đến Ðền Thờ Ðức Chúa Trời tại Giê-ru-sa-lem, Giê-ru-ba-bên con của Sê-anh-ti-ên, và Giê-sua con của Giô-xa-đắc, cùng với đồng bào của họ, tức các tư tế, những người Lê-vi, và tất cả những người từ chốn lưu đày trở về đã khởi công xây lại nền Ðền Thờ. Họ lập những người Lê-vi từ hai mươi tuổi trở lên chịu trách nhiệm trông coi công việc xây cất Ðền Thờ CHÚA. 9 Vậy Giê-sua, các con của ông, bà con dòng họ của ông, Cát-mi-ên và các con của ông, con cháu của Giê-hu-đa, con cháu của Hê-na-đát, các con của họ, và bà con dòng họ của họ là những người Lê-vi cùng nhau đứng dậy đảm trách việc giám thị các thợ xây dựng Nhà Ðức Chúa Trời.

10 Khi các thợ xây dựng bắt đầu xây lại nền của Ðền Thờ CHÚA, các tư tế mặc lễ phục đứng tại vị trí của họ thổi kèn vang lừng để tôn ngợi CHÚA, những người Lê-vi con cháu của A-sáp dùng chũm chọe họa theo như Ða-vít vua I-sơ-ra-ên đã chỉ dẫn, 11 trong khi đó ca đoàn ca hát đối đáp với nhau để dâng lời chúc tụng và tạ ơn CHÚA, “vì Ngài thật tốt, vì tình thương của Ngài đối với dân I-sơ-ra-ên còn đến đời đời.” Toàn dân đáp lại bằng tiếng reo hò vang dội, để dâng lên lòng biết ơn CHÚA, vì nền Ðền Thờ CHÚA đã được khởi công xây dựng lại. 12 Nhiều vị tư tế cao niên, các bô lão người Lê-vi, và các cụ trưởng thượng trong các gia tộc –tức những vị cao tuổi đã từng thấy Ðền Thờ trước kia trên nền của nó– đã bật khóc lớn tiếng khi thấy Ðền Thờ được khởi công xây lại; họ khóc to giữa tiếng reo mừng vang dội của đoàn dân đông đảo. 13 Vì thế người ta không thể phân biệt được tiếng reo hò vì vui mừng hay tiếng khóc to vì vui mừng, bởi dân chúng đã reo hò lớn tiếng và tiếng reo hò đã vang vọng thật xa.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Thánh Kinh Lược Khảo - Nhà Xuất Bản Tin Lành Sài Gòn (1970)