II Các Vua: Chương 10

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB12C010)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Vả, tại Sa-ma-ri, có bảy mươi con trai của A-háp, Giê-hu viết thơ gởi đến các đầu mục của Gít-rê-ên tại Sa-ma-ri, tức là các trưởng lão, và các giáo sư của những con trai A-háp, mà rằng: 2. Tại nơi các ngươi các ngươi có những con trai của chủ các ngươi, lại có xe, ngựa binh khí, và thành kiên cố. Ấy vậy, hễ các ngươi tiếp được thơ nầy, 3. hãy chọn trong các con trai chủ mình, ai là người tử tế nhất, có tài năng hơn hết, lập người ấy trên ngôi của cha người, rồi tranh chiến vì nhà chủ của các ngươi. 4. Chúng bèn sợ hãi lắm, và nói rằng: Hai vua không thế đứng nổi trước mặt người, còn chúng ta, chống cự với người sao nổi? 5. Quan cai đền và quan cai thành, cùng các trưởng lão và các giáo sư của các con trai A-háp, sai nói với Giê-hu rằng: Chúng tôi là tôi tớ ông; chúng tôi sẽ làm mọi điều ông biểu chúng tôi. Chúng tôi chẳng muốn chọn ai làm vua, ông khá làm điều gì theo ý ông cho là phải.

6. Người viết thơ cho chúng lần thứ nhì, mà rằng: Nếu các ngươi thuộc về ta, và khứng nghe theo mạng lịnh ta, thì khá cắt đầu những con trai chủ các ngươi; rồi ngày mai, tại giờ này, hãy đến cùng ta ở nơi Gít-rê-ên. Vả, các con trai của vua, số là bảy mươi người, đều ở tại nhà những người sang trọng của thành, lo giáo dục chúng nó. 7. Chúng vừa tiếp được bức thơ ấy, bèn bắt bảy mươi con trai của vua, mà giết đi, đoạn để thủ cấp họ trong những thúng, gởi đến cho Giê-hu, tại Gít-rê-ên. 8. Có sứ giả đến báo tin cho người, rằng: Người ta có đem đến thủ cấp các con trai của vua. Giê-hu đáp: Hãy chất làm hai đống tại nơi cửa thành cho đến sáng mai. 9. Sáng mai, người đi ra, đứng trước mặt cả dân sự, mà nói rằng: Các ngươi vẫn công bình. Kìa, ta đã phản nghịch chủ ta, và có giết người; nhưng còn các kẻ này, ai đã giết họ? 10. Vậy, bây giờ, hãy nhìn biết rằng: trong các lời Đức Giê-hô-va đã phán về nhà A-háp sẽ chẳng có lời nào sa xuống đất; vì Đức Giê-hô-va đã làm điều Ngài cậy miệng Ê-li, tôi tớ Ngài, mà phán ra.

11. Giê-hu cũng giết hết thảy những người còn sót lại trong nhà A-háp ở Gít-rê-ên, luôn các đại thần, các bạn hữu thiết, và những thầy cả của người, chẳng để còn lại một ai hết. 12. Đoạn, Giê-hu đứng dậy, đi đến Sa-ma-ri. Khi người đến gần chòi kẻ chăn chiên ở dọc đường, 13. gặp các anh em A-cha-xia vua Giu-đa, thì nói rằng: Các ngươi là ai? Chúng nó đáp: Chúng tôi là anh em của A-cha-xia, đi xuống chào các con trai của vua và của hoàng hậu. 14. Giê-hu bèn truyền lịnh rằng: Hãy bắt sống chúng nó. Người ta bắt sống chúng nó, số là bốn mươi hai người; rồi giết họ gần giếng của chòi kẻ chăn chiên. Người ta chẳng để sống một ai.

15. Đi khỏi đó, Giê-hu gặp Giô-na-đáp, con trai Rê-cáp, đang đi đến đón người. Người chào Giô-na-đáp, và nói rằng: Lòng ngươi có chân thành cùng tôi, như lòng tôi đã chân thành với ngươi chăng?

Giô-na-đáp đáp rằng: Phải, chân thành. Giê-hu tiếp: Thế thì, nếu chân thành, hãy giơ tay cho tôi. Giô-na-đáp bèn giơ tay cho người. Giê-hu biểu người lên xe với mình, 16. và nói rằng: Hãy đến cùng tôi, xem lòng sốt sắng tôi đối với Đức Giê-hô-va. Vậy, Giê-hu dẫn người lên xe mình. 17. Khi đã vào Sa-ma-ri rồi, người giết hết thảy những người còn sót lại của nhà A-háp tại Sa-ma-ri, đến đỗi đã diệt sạch nhà ấy, y như lời của Đức Giê-hô-va đã phán cùng Ê-li vậy.

18. Giê-hu nhóm hết thảy dân sự, và nói cùng chúng rằng: A-háp ít hầu việc Ba-anh; Giê-hu sẽ hầu việc nhiều. 19. Vậy bây giờ, hãy nhóm lại cho ta các tiên tri của Ba-anh, các đầy tớ người, và hết thảy thầy cả người. Chớ thiếu một ai, vì ta có ý dâng một của tế lễ lớn cho Ba-anh. Hễ ai không đến, ắt sẽ không sống. Vả, Giê-hu dùng mưu trí, toan diệt các kẻ hầu việc thần Ba-anh. 20. Giê-hu lại ra lịnh rằng: Hãy rao một lễ trọng thể để cúng thờ thần Ba-anh. Người bèn rao lễ ấy, 21. và Giê-hu sai những sứ giả đi khắp xứ Y-sơ-ra-ên đòi hết thảy tôi tớ của Ba-anh đến; chúng đều đến chẳng có thiếu một ai hết. Chúng vào miễu thần Ba-anh; và miễu đầy chật từ đầu này đến đầu kia.

22. Giê-hu bèn nói cùng người giữ áo lễ rằng: Hãy phát các áo lễ cho các tôi tớ của Ba-anh. Kẻ ấy bèn phát áo cho chúng nó. 23. Giê-hu và Giô-na-đáp, con trai của Rê-cáp, vào trong miễu thần Ba-anh, nói với các tôi tớ của Ba-anh rằng: Hãy tìm xem cho kỹ, hoặc ở đây có tôi tớ nào của Đức Giê-hô-va chăng, chỉ phải có những tôi tớ của Ba-anh đó thôi. 24. Chúng vào đặng dâng các lễ vật và của lễ thiêu.

Vả, Giê-hu đã phục tám mươi người rình ngoài miễu, và dặn biểu họ rằng: Ví có ai trong những người mà ta phó vào tay các ngươi thoát khỏi đặng, ắt mạng sống của kẻ để cho nó thoát khỏi sẽ thế cho mạng sống nó. 25. Khi đã dâng của lễ thiêu xong, Giê-hu nói với quân hộ vệ và các quan tướng rằng: Hãy vào giết chúng nó, chớ để một ai được ra. vậy, chúng giết họ bằng lưỡi gươm. Đoạn, quân hộ vệ và các quan tướng ném thây họ ra ngoài, lật đật vào thành của miễu Ba-anh. 26. Chúng cất những trụ thờ khỏi miễu và đốt đi, 27. đập bể hình tượng Ba-anh, cùng phá dỡ đền nó, làm thành một lỗ xí hãy còn đến ngày nay.

28. Như vậy, Giê-hu trừ diệt thần Ba-anh khỏi Y-sơ-ra-ên. 29. Song người chẳng từ bỏ tội của Giê-rô-bô-am, con trai của Nê-bát, tức tội đã gây cho Y-sơ-ra-ên phạm tội; nghĩa là người còn để lại các bò vàng tại Bê-tên và tại Đan. 30. Đức Giê-hô-va phán với Giê-hu rằng: Bởi vì ngươi đã làm rất phải, xử công bình trước mặt ta, và đãi nhà A-háp thuận ý ta, nên con trai ngươi sẽ ngồi trên ngôi Y-sơ-ra-ên cho đến đời thứ tư. 31. Nhưng Giê-hu không hết lòng cẩn thận theo luật pháp của Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên; người chẳng từ bỏ tội của Giê-rô-bô-am, tức tội đã gây cho Y-sơ-ra-ên phạm tội.

32. Trong lúc ấy, Đức Giê-hô-va khởi giảm bớt địa phận Y-sơ-ra-ên, khiến cho Ha-xa-ên hãm đánh chúng trên các giới hạn Y-sơ-ra-ên, 33. chiếm lấy cả miền từ Giô-đanh chạy đến phía đông, tức là cả xứ Ga-la-át, đất của chi phái Gát, Ru-bên, và Ma-na-se, từ thành A-rô-e, ở trên khe Ạt-nôn, và cho đến cả xứ Ga-la-át và xứ Ba-san.

34. Các chuyện khác của Giê-hu, các công việc người, và sự mạnh dạn người, đều đã chép trong sử ký về các vua Y-sơ-ra-ên. 35. Người an giấc cùng các tổ phụ mình, được chôn tại Sa-ma-ri; Giô-a-cha, con trai người, kế vị người. 36. Giê-hu cai trị tên Y-sơ-ra-ên hai mươi tám năm tại Sa-ma-ri.

Bản Dịch 2011

Gia Ðình A-háp Bị Tàn Sát
1. Vua A-háp có bảy mươi con trai sống tại Sa-ma-ri. Vì thế Giê-hu viết thư gởi đến Sa-ma-ri cho các thủ lãnh ở Giê-rê-ên, các trưởng lão, và các quan đỡ đầu các con trai của A-háp. Thư rằng, 2. “Vì các con trai của chủ các ngươi đang ở với các ngươi, các ngươi có quyền điều động các xe chiến mã và các kỵ binh, và các ngươi cũng có một thành kiên cố với đầy đủ vũ khí, 3. vậy hãy chọn trong vòng các con trai của chủ các ngươi một người tài giỏi nhất, tôn hắn lên làm vua thay cho cha hắn, rồi hãy ra chiến đấu cho nhà chủ các ngươi.”
4. Nhưng họ đều cực kỳ sợ hãi và nói, “Kìa, cả hai vua mà còn không cự nổi ông ấy, làm sao chúng ta có thể cự lại ông ấy được?”
5. Vậy quan tổng quản hoàng cung, quan tổng quản hoàng thành, các trưởng lão, và các quan đỡ đầu của các hoàng tử gởi sứ điệp đến Giê-hu rằng, “Chúng tôi là tôi tớ của ông. Chúng tôi sẽ làm bất cứ điều gì ông dạy bảo. Chúng tôi sẽ không lập ai làm vua cả. Xin ông cứ làm điều gì ông cho là phải.”
6. Vậy Giê-hu viết cho họ một thư thứ hai rằng, “Nếu quý ông ủng hộ tôi và bằng lòng vâng phục tôi, hãy chém đầu các con trai của chủ các ông, rồi mang chúng đến gặp tôi tại Giê-rê-ên vào ngày mai cũng vào giờ nầy.”
Vả, bấy giờ bảy mươi hoàng tử đang sống với các đại quan trong hoàng thành, những người ấy được giao trách nhiệm giáo dục các hoàng tử. 7. Khi bức thư đó đến với họ, họ bắt các hoàng tử và giết hết, tất cả bảy mươi người, rồi để đầu các hoàng tử ấy trong các giỏ và gởi đến Giê-rê-ên.
8. Sứ giả đến báo với Giê-hu, “Họ đã mang đầu của các hoàng tử đến rồi.”
Ông bảo, “Hãy đem chất chúng thành hai đống ở hai bên cổng thành cho đến sáng mai.” 9. Sáng hôm sau, ông ra đứng trước cổng thành và nói với dân, “Các người đều vô can. Này, chính tôi mới là kẻ âm mưu phản nghịch chủ tôi mà sát hại ông ấy. Nhưng ai đã giết những người nầy? 10. Vậy bây giờ khá biết rằng không một lời nào trong tất cả những lời CHÚA đã phán về nhà A-háp sẽ bị rơi xuống đất, nhưng CHÚA đã làm ứng nghiệm mọi lời Ngài đã dùng Ê-li-gia tôi tớ Ngài nói ra.”
11. Vậy Giê-hu giết tất cả những người còn lại trong nhà A-háp ở Giê-rê-ên, tất cả các quan đại thần, các bạn thiết của vua, các tư tế của hoàng gia, cho đến khi không còn sót lại người nào.
12. Sau đó ông lên đường tiến về thành Sa-ma-ri. Dọc đường, tại Bết Ê-kết, chỗ khu Giữ Chiên, 13. Giê-hu gặp các bà con của A-ha-xi-a vua nước Giu-đa. Ông hỏi họ, “Quý vị là ai?”
Họ trả lời, “Chúng tôi là bà con của A-ha-xi-a. Chúng tôi xuống thăm các hoàng tử và các hoàng thúc.”
14. Ông bảo, “Hãy bắt sống chúng.” Người ta liền bắt sống những người ấy, rồi đem giết họ bên hố nước ở Bết Ê-kết, bốn mươi hai người cả thảy. Ông không để sót lại người nào.
15. Khi rời khỏi đó ông gặp Giê-hô-na-đáp con của Rê-cáp trên đường đến đón ông. Ông chào ông ấy và nói, “Lòng ông có chân thành với tôi như lòng tôi chân thành với ông không?”
Giê-hô-na-đáp trả lời, “Có.”
Giê-hu lại nói, “Nếu ông một lòng với tôi, xin đưa tay ông ra.”
Giê-hô-na-đáp đưa tay ra cho Giê-hu. Giê-hu bắt tay Giê-hô-na-đáp và đỡ ông ấy lên xe chiến mã của ông. 16. Ông nói, “Hãy đi với tôi và xem lòng nhiệt thành của tôi đối với CHÚA.” Vậy Giê-hu đưa Giê-hô-na-đáp cùng đi một xe chiến mã với ông. 17. Khi ông đến Sa-ma-ri, ông giết tất cả những người thuộc về nhà A-háp tại Sa-ma-ri cho đến khi ông diệt sạch nhà ấy, y như lời của CHÚA đã phán bởi Ê-li-gia.
Tận Diệt Những Kẻ Thờ Ba-anh
18. Sau đó, Giê-hu triệu tập toàn dân lại và nói, “A-háp phụng thờ Ba-anh còn quá ít, Giê-hu sẽ phụng thờ Ba-anh nhiều hơn. 19. Vậy bây giờ hãy đi triệu tập cho ta tất cả các tiên tri, tất cả các đạo sĩ, và tất cả các tư tế của Ba-anh. Không ai được vắng mặt. Hễ ai vắng mặt, người ấy sẽ không sống.” Nhưng Giê-hu chỉ lập mưu để tận diệt những kẻ thờ Ba-anh mà thôi. 20. Giê-hu ra lịnh cho họ, “Hãy triệu tập một đại hội thật trọng thể để thờ phượng Ba-anh.” Vậy người ta truyền rao tin đó.
21. Giê-hu sai người đi khắp nước I-sơ-ra-ên loan báo, vì vậy tất cả những kẻ thờ phượng Ba-anh đều về tề tựu đông đủ, không thiếu một ai. Họ vào trong đền thờ của Ba-anh đông nghẹt từ đầu nầy đến đầu kia. 22. Giê-hu bảo người phụ trách lễ phục, “Hãy đem lễ phục ra phát cho mọi người đến thờ phượng Ba-anh.” Vậy người ấy đem các lễ phục ra phát cho họ. 23. Sau đó, Giê-hu và Giê-hô-na-đáp con của Rê-cáp đi vào Ðền Thờ Ba-anh. Ông nói với họ, “Hãy lục soát kỹ xem, có tôi tớ nào của CHÚA ở đây không. Ở đây chỉ được có những người thờ phượng Ba-anh mà thôi.” 24. Kế đó họ bắt đầu nghi lễ dâng các con vật hiến tế và các của lễ thiêu.
Vả, Giê-hu đã đặt sẵn tám mươi dũng sĩ nằm phục bên ngoài và dặn, “Nếu các ngươi để bất cứ người nào trong những kẻ ta trao vào tay các ngươi chạy thoát, thì mạng của các ngươi sẽ đền cho mạng của kẻ đó.” 25. Vừa khi Giê-hu dâng của lễ thiêu xong, ông truyền lịnh cho các vệ sĩ và các sĩ quan, “Hãy vào và giết hết chúng. Chớ để một ai chạy thoát.” Vậy họ xông vào dùng gươm giết sạch chúng. Các vệ sĩ và các sĩ quan liệng thây chúng ra ngoài; rồi họ xông vào cung thánh của đền thờ Ba-anh. 26. Họ phá đổ trụ thờ trong đền Ba-anh xuống, lôi nó ra ngoài, và đốt đi. 27. Xong rồi họ đập nát tượng của Ba-anh, phá hủy đền thờ Ba-anh, và biến nó thành một nơi xú uế cho đến ngày nay.
28. Như vậy Giê-hu diệt trừ Ba-anh khỏi I-sơ-ra-ên. 29. Nhưng Giê-hu không trừ bỏ các tội của Giê-rô-bô-am con của Nê-bát đã gây cho dân I-sơ-ra-ên phạm tội. Ðó là sự thờ phượng các con bò vàng ở Bê-tên và Ðan. 30. CHÚA phán với Giê-hu, “Bởi vì ngươi đã làm tốt điều Ta cho là chánh đáng, xử trị nhà A-háp hợp với lòng Ta, nên con cháu ngươi sẽ ngồi trên ngôi I-sơ-ra-ên cho đến đời thứ tư.” 31. Nhưng Giê-hu không hết lòng cẩn thận làm theo luật pháp của CHÚA, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên. Ông không lìa bỏ tội lỗi của Giê-rô-bô-am, kẻ đã xui cho dân I-sơ-ra-ên phạm tội.
Giê-hu Băng Hà
32. Trong thuở ấy, CHÚA bắt đầu giảm bớt địa phận của I-sơ-ra-ên. Ha-xa-ên đánh bại họ trên toàn lãnh thổ I-sơ-ra-ên và chiếm lấy vùng 33. từ phía đông Sông Giô-đanh trở đi, tức toàn cõi Ghi-lê-át, kể cả địa phận của chi tộc Gát, chi tộc Ru-bên, và chi tộc Ma-na-se; tức cả miền A-rô-e, từ bờ Suối Ạc-nôn, gồm cả vùng Ghi-lê-át và Ba-san.
34. Tất cả các việc khác của Giê-hu, mọi việc ông làm, những thành quả của ông há chẳng được chép trong sách Sử Ký của Các Vua I-sơ-ra-ên sao? 35. Vậy Giê-hu an giấc với các tổ tiên ông. Người ta chôn ông tại Sa-ma-ri. Giê-hô-a-ha con trai ông lên ngôi kế vị. 36. Thời gian Giê-hu trị vì I-sơ-ra-ên tại Sa-ma-ri là hai mươi tám năm.

Tài Liệu