II Sa-mu-ên: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB10C001)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Không lâu sau khi Sau-lơ chết, Đa-vít từ trận đánh dân A-ma-léc trở về, Đa-vít ở lại Xiếc-lác hai ngày. Vừa đến ngày thứ ba, có một người từ trại quân của Sau-lơ đến với trang phục tả tơi, đầu đầy bụi đất. Sau đó, người ấy đến với Ða-vít, sấp mình xuống đất, và lạy.

Đa-vít hỏi người ấy: Ngươi từ đâu đến?

Người ấy đáp: Tôi vừa thoát được từ trại quân của Y-sơ-ra-ên.

Đa-vít nói: Tình hình đã xảy ra như thế nào? Ta xin ngươi hãy cho ta biết.

Người ấy trả lời: Dân chúng đã bỏ chạy khỏi chiến trường; nhiều người gục ngã và chết; và vua Sau-lơ cùng Giô-na-than, con trai người, cũng chết.

Đa-vít hỏi người thanh niên đã báo tin cho mình: Làm sao ngươi biết Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người, đã chết?

Người thanh niên đã báo tin, nói: Tình cờ tôi gặp vua Sau-lơ đang tựa vào cây giáo của mình trên núi Ghinh-bô-a, trong khi chiến xa và kỵ binh đang rượt theo người. Khi người quay lại, thấy tôi, và đã gọi tôi. Tôi thưa: Có tôi đây! Người hỏi tôi: Ngươi thuộc phe nào? Tôi thưa: Tôi là một người A-ma-léc. Người truyền cho tôi: Hãy đứng dậy! Ta xin ngươi hãy giết ta, vì ta đau đớn lắm nhưng vẫn còn sống. Vì tôi biết chắc người không thể sống sau khi đã gục ngã, tôi đứng bên người và giết người. Sau đó, tôi lấy vương miện trên đầu người và vòng đeo tay của người, và đem về đây cho chúa của tôi.

Đa-vít nắm lấy trang phục mình xé ra; tất cả những người ở với ông cũng làm như vậy. Họ thương tiếc, than khóc, và kiêng ăn cho đến tối về Sau-lơ, về Giô-na-than, con trai người, vì dân của Đức Giê-hô-va, về nhà Y-sơ-ra-ên; bởi vì những người này đã ngã gục bởi gươm.

Rồi Đa-vít hỏi người thanh niên đưa tin: Ngươi từ đâu đến?

Người ấy đáp: Tôi là con của một người ngoại quốc, là dân A-ma-léc.

Đa-vít nói với người: Ngươi không sợ khi ra tay giết một người đã được xức dầu của Đức Giê-hô-va sao?

Rồi Đa-vít gọi một trong những thanh niên, và bảo: Hãy lại gần, đánh hạ hắn. Người ấy đánh hắn, và hắn chết.

Đa-vít nói với người ấy: Máu ngươi đổ lại trên đầu ngươi, bởi vì chính miệng ngươi đã cáo tội cho ngươi rằng: Tôi đã giết người được xức dầu của Đức Giê-hô-va.

Bài ai ca của Đa-vít

Đa-vít hát bài ai ca này để thương tiếc Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người; và ông truyền cho họ dạy cho con dân Giu-đa dùng với cung đàn, đã được chép trong sách Gia-sa:

Vinh quang của Y-sơ-ra-ên bị sát hại tại những đỉnh cao! Ôi, vì sao các anh hùng lại gục ngã!
Đừng loan tin nầy tại Gát, đừng công bố trong các đường phố Ách-ca-lôn! Kẻo các con gái Phi-li-tin vui mừng, kẻo những con gái của kẻ không cắt bì khải ca!
Những núi tại Ghinh-bô-a! Nguyện sương móc và mưa chẳng sa xuống trên ngươi, và đồng ruộng không sinh sản vật; bởi vì tại đó, chiếc khiên của người anh hùng bị vứt bỏ cách nhuốc nhơ, là chiếc khiên của Sau-lơ - không còn được xoa dầu nữa.
Cung của Giô-na-than chẳng quay về mà không dính máu; gươm của Sau-lơ cũng chẳng trở về trống không mà không vấy mỡ kẻ can trường.
Sau-lơ và Giô-na-than thương yêu nhau; lúc sống vui bên nhau, khi chết chẳng rời nhau: Họ nhanh hơn những đại bàng; Họ mạnh hơn những sư tử!
Các thiếu nữ Y-sơ-ra-ên! Hãy khóc thương Sau-lơ, là người đã mặc cho các ngươi những chiếc áo điều; là người đã cài trên trang phục các ngươi những trang sức bằng vàng.
Vì sao những dũng sĩ lại gục ngã giữa chiến trường! Ôi Giô-na-than, anh bị sát hại tại những nơi cao.
Giô-na-than, anh của tôi! Lòng tôi quặn thắt vì anh. Anh đã làm tôi vui thỏa chừng nào; tình yêu của anh đối với tôi thật diệu kỳ, hơn cả tình yêu của những người phụ nữ.
Vì sao những anh hùng lại gục ngã, và chiến cụ phải điêu tàn!”

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Không lâu sau cái chết của Sau-lơ, khi Đa-vít từ trận đánh dân A-ma-léc trở về, Đa-vít ở lại Xiếc-lác hai ngày. 2. Vừa đến ngày thứ ba, có một người từ trại quân của Sau-lơ đến với trang phục tả tơi, đầu đầy bụi đất. Sau đó, người ấy đến với Ða-vít, sấp mình xuống đất, và lạy.

3. Đa-vít hỏi người ấy: Ngươi từ đâu đến?

Người ấy đáp: Tôi vừa thoát được từ trại quân của Y-sơ-ra-ên.

4. Đa-vít nói: Tình hình đã xảy ra như thế nào? Ta xin ngươi hãy cho ta biết.

Người ấy trả lời: Dân chúng đã bỏ chạy khỏi chiến trường; nhiều người gục ngã và chết; và vua Sau-lơ cùng Giô-na-than, con trai người, cũng chết.

5. Đa-vít hỏi người thanh niên đã báo tin cho mình: Làm sao ngươi biết Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người, đã chết?

6. Người thanh niên đã báo tin, nói: Tình cờ tôi gặp vua Sau-lơ đang tựa vào cây giáo của mình trên núi Ghinh-bô-a, trong khi chiến xa và kỵ binh đang rượt theo người. 7. Khi người quay lại, thấy tôi, và gọi tôi. Tôi thưa: Có tôi đây! 8. Người hỏi tôi: Ngươi thuộc phe nào? Tôi thưa: Tôi là một người A-ma-léc. 9. Người truyền cho tôi: Hãy đứng dậy! Ta xin ngươi hãy giết ta, vì ta đau đớn lắm nhưng vẫn còn sống. 10. Vì tôi biết chắc người không thể sống sau khi đã gục ngã, tôi đứng bên người và giết người. Sau đó, tôi lấy vương miện trên đầu người và vòng đeo tay của người, và đem về đây cho chúa của tôi.

11. Đa-vít nắm lấy trang phục mình xé ra; tất cả những người ở với ông cũng làm như vậy. 12. Họ thương tiếc, than khóc, và kiêng ăn cho đến tối vì Sau-lơ, và vì Giô-na-than, con trai người, vì dân của Đức Giê-hô-va, và vì nhà Y-sơ-ra-ên; bởi vì những người này đã ngã gục bởi gươm.

13. Rồi Đa-vít hỏi người thanh niên đưa tin: Ngươi từ đâu đến?

Người ấy đáp: Tôi là con của một người ngoại quốc, là dân A-ma-léc.

14. Đa-vít nói với người: Ngươi không sợ khi ra tay giết một người đã được xức dầu của Đức Giê-hô-va sao?

15. Rồi Đa-vít gọi một trong những thanh niên, và bảo: Hãy lại gần, đánh hạ hắn. Người ấy đánh hắn, và hắn chết.

16. Đa-vít nói với người ấy: Máu ngươi đổ lại trên đầu ngươi; vì miệng ngươi đã cáo tội ngươi rằng: Tôi đã giết người được xức dầu của Đức Giê-hô-va.

Bài ai ca của Đa-vít

17. Đa-vít hát bài ai ca này để thương tiếc Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người; 18. và ông truyền cho họ dạy cho con dân Giu-đa dùng với cung đàn, đã được chép trong sách Gia-sa:

19. Vinh quang của Y-sơ-ra-ên bị sát hại tại những đỉnh cao! Ôi, vì sao các anh hùng lại gục ngã!
20. Đừng loan tin nầy tại Gát, đừng công bố trong các đường phố Ách-ca-lôn! Kẻo các con gái Phi-li-tin vui mừng, kẻo những con gái của kẻ không cắt bì khải ca!
21. Những núi tại Ghinh-bô-a! Nguyện sương móc và mưa chẳng sa xuống trên ngươi, và đồng ruộng không sinh sản vật; bởi vì tại đó, chiếc khiên của người anh hùng bị vứt bỏ cách nhuốc nhơ, là chiếc khiên của Sau-lơ - không còn được xoa dầu nữa.
22. Cung của Giô-na-than chẳng quay về mà không dính máu; gươm của Sau-lơ cũng chẳng trở về trống không mà không vấy mỡ kẻ can trường.
23. Sau-lơ và Giô-na-than thương yêu nhau; lúc sống vui bên nhau, khi chết chẳng rời nhau: Họ nhanh hơn những đại bàng; Họ mạnh hơn những sư tử!
24. Các thiếu nữ Y-sơ-ra-ên! Hãy khóc thương Sau-lơ, là người đã mặc cho các ngươi những chiếc áo điều; là người đã cài trên trang phục các ngươi những trang sức bằng vàng.
25. Vì sao những dũng sĩ lại gục ngã giữa chiến trường! Ôi Giô-na-than, anh bị sát hại tại những nơi cao.
26. Giô-na-than, anh của tôi! Lòng tôi quặn thắt vì anh. Anh đã làm tôi vui thỏa chừng nào; tình yêu của anh đối với tôi thật diệu kỳ, hơn cả tình yêu của những người phụ nữ.
27. Vì sao những anh hùng lại gục ngã, và chiến cụ phải điêu tàn!”

Bản Dịch 1925

1. Sau khi Sau-lơ thác, và Đa-vít đã thắng dân A-ma-lét trở về rồi, thì ở Xiết-lác hai ngày. 2. Ngày thứ ba, xảy có một người ở dinh Sau-lơ trở về, quần áo rách rưới, đầu đóng bụi, đến trước mặt Đa-vít, sấp mình xuống đất mà lạy. 3. Đa-vít hỏi người rằng: Người ở đâu đến? Thưa rằng: Tôi ở trại quân Y-sơ-ra-ên thoát khỏi. 4. Đa-vít nói: Vậy, việc xảy ra sao? Hãy thuật cho ta. Người thưa: Dân sự đã trốn khỏi chiến trường, và có nhiều người trong họ bị ngã chết; Sau-lơ và Giô-na-than, con trai người, cũng đều chết nữa. 5. Đa-vít hỏi người trai trẻ đem tin ấy rằng: Làm sao ngươi biết Sau-lơ và con trai người đã chết? 6. Người trai trẻ đem tin ấy thưa rằng: Tình cờ tôi đi qua núi Ghinh-bô-a, thấy Sau-lơ nương trên cây giáo mình. Xe và lính kị theo gần kịp người. 7. Người xây lại thấy tôi và gọi tôi. Tôi thưa rằng: Có tôi đây. 8. Người nói cùng tôi rằng: Ngươi là ai: Tôi thưa: Tôi là dân A-ma-léc. 9. Người bèn tiếp: Hãy lại gần giết ta đi, vì ta bị xây xẩm, nhưng hãy còn sống. 10. Vậy, tôi đến gần và giết người đi, vì tôi biết người bại trận, không còn sống được. Đoạn, tôi lấy mão triều thiên trên đầu người và vòng vàng nơi cánh tay người, mà đem về đây cho chúa tôi.

11. Đa-vít bèn xé quần áo mình; hết thảy những người đi theo cũng đều làm như vậy. 12. Kế ấy, chúng để tang, khóc lóc, và nhịn đói cho đến chiều tối vì Sau-lơ, vì Giô-na-than, con trai người, vì dân sự của Đức Giê-hô-va, và vì nhà Y-sơ-ra-ên, bởi chúng đã bị gươm ngã chết.

13. Đa-vít hỏi người trai trẻ đem tin nầy rằng: Ngươi ở đâu đến? Người thưa rằng: Tôi là con trai của một người ngoại bang, tức con của một người A-ma-léc. 14. Đa-vít nói rằng: Cớ sao ngươi không sợ giơ tay lên giết kẻ chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va? 15. Huyết ngươi đổ lại trên đầu ngươi! Miệng ngươi đã làm chứng về ngươi, vì ngươi đã nói rằng: Chính tôi đã giết đấng chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va. 16. Đoạn, Đa-vít gọi một người trai trẻ mà nói rằng: Hãy lại gần, xông đánh hắn! Người ấy đánh hắn, và hắn chết.

17. Bây giờ, Đa-vít làm bài ai ca nầy về Sau-lơ và Giô-na-than, con trai Sau-lơ, 18. mà truyền dạy cho các con trẻ Giu-đa: Ấy là bài ai ca về Cung, chép trong sách kẻ công bình:

19. Ôi! Y-sơ-ra-ên! kẻ danh vọng của ngươi đã thác trên gò nỗng ngươi! Nhân sao các kẻ anh hùng nầy bị ngã chết?

20. Chớ đi tuyên cáo điều đó trong Gát, Chớ rao truyền sự ấy trong các đường phố Ách-ca-lôn. e các con gái Phi-li-tin vui vẻ, Và các con gái kẻ không chịu cắt bì mừng rỡ chăng?

21. Hỡi núi Ghinh-bô-a! Nguyện sương móc và mưa chẳng sa xuống trên ngươi, Và chẳng có đồng ruộng sanh sản vật dùng làm của lễ đầu mùa; Vì tại nơi đó, cái khiên của anh hùng bị nhơ nhuốc, Tức là cái khiên của Sau-lơ, nó sẽ chẳng hề được xức dầu nữa.

22. Cây cung của Giô-na-than chẳng hề trở về Mà không dính đầy huyết kẻ chết, và mỡ của người dõng sĩ; Cây gươm của Sau-lơ không hề trở về mà không vinh quang.

23. Khi còn sống, Sau-lơ và Giô-na-tha yêu nhau đẹp nhau, Lúc chết chẳng lìa khỏi nhau; Hai người vốn lẹ hơn chim ưng, Mạnh hơn con sư tử!

24. Hỡi con gái Y-sơ-ra-ên, hãy khóc về Sau-lơ, Người đã mặc cho các ngươi áo xống màu đỏ điều xa xí, Trao giồi áo xống các ngươi bằng đồ vàng.

25. Cớ sao người dõng sĩ ngã giữa cơn trận? Nhân sao Giô-na-than thác trên gò nỗng các ngươi?

26. Hỡi Giô-na-than, anh tôi, lòng tôi quặn thắt vì anh. Anh làm cho tôi khoái dạ; Nghĩa bầu bạn của anh lấy làm quí hơn tình thương người nữ.

27. Cớ sao những anh hùng bị ngã xuống? Nhân sao các binh khí họ bị bẻ gãy?

Bản Dịch 2011

Ða-vít Ðược Tin Sau-lơ Tử Trận

1 Sau khi Sau-lơ qua đời, Ða-vít cũng vừa đánh bại quân A-ma-léc trở về. Ông ở Xích-lắc được hai ngày. 2 Ðến ngày thứ ba, nầy, có một người từ trại quân của Sau-lơ đến, áo quần rách tả tơi, đầu đầy bụi đất. Người ấy đến trước mặt Ða-vít, sấp mình xuống, và sụp lạy. 3 Ða-vít hỏi người ấy, “Ngươi từ đâu đến?”

Người ấy đáp, “Tôi vừa từ trại quân I-sơ-ra-ên đến đây.”

4 Ða-vít hỏi tiếp, “Tình hình ra sao? Hãy nói cho ta biết.”

Người ấy đáp, “Dân quân đã bỏ chiến trường chạy trốn. Nhiều người đã ngã xuống và tử trận. Sau-lơ và Giô-na-than con trai ông ấy cũng đã tử trận.”

5 Ða-vít hỏi thanh niên ấy, “Làm sao ngươi biết rằng Sau-lơ và Giô-na-than con trai ông ấy đã tử trận?”

6 Chàng thanh niên ấy nói với ông, “Tôi tình cờ chạy qua Núi Ghinh-bô-a; tôi thấy Sau-lơ đang đứng đó, dựa vào cây giáo của ông. Các xe chiến mã và các kỵ binh của địch quân đang truy kích ông rất gắt gao. 7 Khi ông quay lại và thấy tôi, ông gọi tôi. Tôi đáp, ‘Có tôi đây.’

8 Ông hỏi, ‘Ngươi là ai?’

Tôi đáp, ‘Tôi là một người A-ma-léc.’

9 Ông ra lịnh cho tôi, ‘Ngươi hãy lại gần ta và giết ta đi. Ta bị choáng váng mặt mày, dù ta vẫn còn sống.’ 10 Vậy tôi lại gần ông và kết liễu đời ông, vì tôi biết chắc rằng ông sẽ không thể nào sống được sau khi ông ngã xuống. Sau đó tôi lấy chiếc vương miện trên đầu ông và chiếc vòng đeo tay của ông đem về đây cho ngài.”

11 Ða-vít nắm lấy áo ông mà xé ra; những người theo ông cũng làm vậy. 12 Họ than thở, khóc lóc, và kiêng ăn đến chiều tối để thương tiếc Sau-lơ, Giô-na-than con trai ông ấy, dân quân của CHÚA, và nhà I-sơ-ra-ên, bởi vì họ đã bị ngã gục dưới lưỡi gươm. 13 Sau đó Ða-vít hỏi chàng thanh niên đã đến báo tin, “Ngươi từ đâu đến?”

Người ấy đáp, “Tôi là con của một kiều dân, một người A-ma-léc.”

14 Ða-vít nói với hắn, “Ngươi không sợ đưa tay ra giết người được xức dầu của CHÚA sao?”

15 Ðoạn Ða-vít nói với một người trẻ đang theo ông, “Hãy lại gần, giết hắn đi.”

Người ấy lại gần, đâm hắn, và hắn chết. 16 Ðoạn Ða-vít nói, “Máu của ngươi đã đổ lại trên đầu ngươi, vì chính miệng ngươi đã làm chứng nghịch lại ngươi rằng, ‘Tôi đã giết người được xức dầu của CHÚA.’”

Bài Ai Ca của Ða-vít Khóc Vua Sau-lơ và Giô-na-than

17 Bấy giờ Ða-vít ngâm lên bài ai ca nầy để khóc cho Sau-lơ và Giô-na-than con trai ông ấy. 18 Ông bảo họ hãy dạy cho trẻ con ở Giu-đa bài hát theo điệu Cây Cung nầy. Thật vậy bài hát ấy đã được ghi lại trong Sách của Người Công Chính.

19 “Than ôi, hỡi I-sơ-ra-ên,

Trên các núi đồi của ngươi,

Những đứa con ưu tú đã bỏ mình!

Những anh hùng đã gục ngã!

20 Ðừng nói cho dân ở Gát biết;

Ðừng ai báo tin nầy trong các đường phố ở Ách-kê-lôn,

Kẻo các con gái của người Phi-li-tin sẽ ăn mừng,

Kẻo các con gái của những kẻ không được cắt bì sẽ hớn hở.

21 Hỡi các đỉnh núi Ghinh-bô-a,

Ước chi từ nay sương và mưa sẽ không rơi xuống trên các ngươi nữa,

Những cánh đồng của các ngươi sẽ không được phì nhiêu nữa,

Vì khiên của người anh hùng đã phải quăng ở đó,

Tức khiên của Sau-lơ không còn được thoa dầu.

22 Mũi tên từ cây cung của Giô-na-than không bao giờ trở về mà không vấy máu quân thù;

Thanh gươm của Sau-lơ không bao giờ tra vào vỏ sạch trơn mà không dính mỡ dũng sĩ của quân thù.

23 Ôi Sau-lơ và Giô-na-than,

Những con người đáng yêu và đáng mến;

Khi sống họ chẳng xa nhau, khi chết họ cũng chẳng rời nhau.

Họ nhanh nhẹn hơn cả chim phượng hoàng;

Họ mạnh mẽ hơn bầy sư tử.

24 Hỡi các phụ nữ I-sơ-ra-ên,

Hãy khóc cho Sau-lơ;

Ông đã mặc cho các người vải điều sang trọng;

Ông đã máng vào y phục các người những đồ trang sức bằng vàng.

25 Than ôi, những anh hùng đã ngã gục nơi chiến trường,

Trên đỉnh đồi cao Giô-na-than đã tử trận.

26 Giô-na-than anh hỡi, lòng tôi chết điếng vì anh;

Tôi thương mến anh biết bao;

Tình thương anh dành cho tôi thật quá tuyệt vời,

Còn hơn cả tình yêu của người nữ yêu tôi.

27 Than ôi, những anh hùng đã ngã gục;

Các vũ khí chiến tranh giờ đã tan tành!”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành