I Sa-mu-ên: Chương 23

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB09C023)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Người ta đến nói cùng Đa-vít rằng: Kìa, dân Phi-li-tin hãm đánh Kê-i-la, và cướp lấy các sân đạp lúa. 2. Đa-vít cầu vấn Đức Giê-hô-va mà rằng: Tôi có nên đi đánh người Phi-li-tin nầy chăng? Đức Giê-hô-va đáp cùng Đa-vít rằng: Hãy đi, đánh người Phi-li-tin, và giải cứu Kê-i-la. 3. Song những người theo Đa-vít nói rằng: Chính tại đây, trong xứ Giu-đa, chúng ta sợ hãi thay, phương chi đi đến Kê-i-la mà đánh quân lính Phi-li-tin! 4. Đa-vít lại cầu vấn Đức Giê-hô-va nữa; Đức Giê-hô-va đáp cùng người rằng: Hãy chổi dậy, đi xuống Kê-i-la; ta sẽ phó dân Phi-li-tin vào tay ngươi. 5. Vậy, Đa-vít đi cùng những kẻ theo mình đến Kê-i-la, đánh dân Phi-li-tin, làm cho chúng phải thua lớn. Ấy Đa-vít giải cứu dân Kê-i-la là như vậy.

6. Vả, khi A-bia-tha, con trai của A-hi-mê-léc, đi trốn đến cùng Đa-vít tại Kê-i-la, thì có đem theo cái ê-phót. 7. Người ta cho Sau-lơ hay rằng Đa-vít đã vào trong Kê-i-la. Sau-lơ nói: Đức Chúa Trời phó nó vào tay ta, bởi vì nó đã đi giam mình trong thành có cửa có then. 8. Vậy, Sau-lơ chiêu hết thảy quân lính đặng đi xuống Kê-i-la, vây phủ Đa-vít và những kẻ theo người. 9. Nhưng Đa-vít biết rằng Sau-lơ toan mưu hại mình, thì nói cùng thầy tế lễ A-bia-tha rằng: hãy đem Ê-phót đến. 10. Đoạn, người cầu rằng: Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, tôi tớ của Chúa có hay rằng Sau-lơ toan đi đến thành Kê-i-la, đặng phá thành vì cớ tôi. 11. Các quan trưởng Kê-i-la sẽ nộp tôi vào tay Sau-lơ chăng? Sau-lơ sẽ đi xuống y như lời tôi tớ Chúa đã nghe nói chăng? Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, xin cho tôi tớ Chúa biết điều đó. Đức Giê-hô-va đáp: Sau-lơ sẽ đi xuống. 12. Đa-vít lại hỏi rằng: Các quan trưởng Kê-i-la sẽ nộp tôi và những kẻ theo tôi vào tay Sau-lơ chăng? Đức Giê-hô-va đáp: Chúng nó sẽ nộp các ngươi. 13. Bấy giờ, Đa-vít và những kẻ theo mình, ước chừng sáu trăm người, đều đứng dậy đi ra khỏi Kê-i-la, và rút ở nơi nào được thì ở. Sau-lơ hay rằng Đa-vít đã thoát khỏi Kê-i-la, thì bỏ không kéo binh đi.

14. Đa-vít ở trong đồng vắng, trên nơi cao hiểm hóc, tức là ở trên núi tại đồng vắng Xíp. Sau-lơ tìm kiếm người không ngớt; nhưng Đức Chúa Trời chẳng phó người vào tay Sau-lơ. 15. Đa-vít thấy Sau-lơ đã kéo ra đặng hại mạng sống mình, thì ở lại trong rừng của đồng vắng Xíp. 16. Bấy giờ, Giô-na-than, con trai của Sau-lơ đứng dậy, đi đến cùng Đa-vít ở trong rừng, làm cho người vững lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, 17. mà rằng: Chớ sợ chi, vì tay của Sau-lơ, cha tôi, sẽ chẳng đụng đến anh đâu. Anh sẽ làm vua Y-sơ-ra-ên, còn tôi sẽ làm tể tướng anh; Sau-lơ, cha tôi, cũng biết rõ điều đó. 18. Hai người cùng lập giao ước tại trước mặt Đức Giê-hô-va; đoạn, Đa-vít ở lại trong rừng, còn Giô-na-than trở về nhà mình.

19. Dân Xíp đi lên cùng Sau-lơ tại Ghi-bê-a, mà nói rằng: Đa-vít ẩn giữa chúng tôi, tại nơi đồn trong rừng, trên gò Ha-ki-la, ở về phía nam của đồng vắng. 20. Vậy, hỡi vua, hãy xuống, y theo lòng sở ước của vua; chúng tôi chịu lo nộp hắn vào tay vua. 21. Sau-lơ đáp: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho các ngươi, vì các ngươi có lòng thương xót ta! 22. Hãy đi hỏi thăm cho chắc hơn nữa đặng biết và xem xét chỗ hắn trú, và ai đã thấy hắn ở đó; vì người ta có nói rằng hắn rất khôn quỉ. 23. Vậy, hãy xem xét và biết mọi nơi hắn ẩn, đoạn trở về nói lại cùng ta cho chắc, thì ta sẽ đi cùng các ngươi. Nếu hắn ở trong xứ, thì ta sẽ tìm hắn trong hằng ngàn dân Giu-đa. 24. Vậy, chúng trổi dậy, đi về Xíp trước Sau-lơ; còn Đa-vít và những kẻ theo người ở nơi đồng vắng Ma-ôn, tại A-ra-ba về phía nam Giê-si-môn.

25. Sau-lơ và những kẻ theo người đi tìm Đa-vít. Đa-vít hay được điều đó, bèn xuống hòn đá, và ở trong đồng vắng Ma-ôn. Sau-lơ hay được, bèn đuổi theo Đa-vít trong đồng vắng Ma-ôn. 26. Sau-lơ đi sườn núi bên nầy, còn Đa-vít và bọn theo người đi sườn núi bên kia. Đa-vít vội vàng chạy trốn đặng thoát khỏi Sau-lơ. Nhưng lúc Sau-lơ và các đầy tớ bao phủ Đa-vít và bọn theo người đặng hãm bắt, 27. thì có một sứ giả đến cùng Sau-lơ mà nói rằng: Hãy mau mau trở về, vì dân Phi-li-tin đã xâm phạm xứ ta. 28. Vậy, Sau-lơ thôi đuổi theo Đa-vít, đi đánh dân Phi-li-tin. Bởi cớ ấy, người ta gọi chỗ nầy là Hòn Đá Phân rẽ.

Bản Dịch 2011

Ða-vít Giải Cứu Thành Kê-i-la

1 Có người đến báo với Ða-vít, “Quân Phi-li-tin đang tấn công Thành Kê-i-la. Kìa, chúng đang cướp trong các sân đập lúa.” 2 Ða-vít bèn cầu hỏi ý CHÚA, “Con có nên đi đánh quân Phi-li-tin và giải cứu Thành Kê-i-la không?”

CHÚA trả lời Ða-vít, “Hãy đi, tấn công quân Phi-li-tin, và giải cứu Kê-i-la.”

3 Những người theo Ða-vít nói với ông, “Nầy, chúng ta đang ở đây, trong đất Giu-đa, mà còn khiếp sợ, huống chi là đi đến Kê-i-la để đánh nhau với quân của dân Phi-li-tin; bộ ông không sợ chết sao?”

4 Ða-vít lại cầu hỏi ý CHÚA một lần nữa và CHÚA đáp lời ông “Hãy trỗi dậy, đi xuống Kê-i-la, vì Ta sẽ ban quân Phi-li-tin vào tay ngươi.” 5 Ða-vít và những người theo ông đi đến Kê-i-la, tấn công quân Phi-li-tin, đánh chúng thảm bại nặng nề, và cướp đoạt các súc vật của chúng. Vậy Ða-vít cứu được dân Thành Kê-i-la.

6 Số là khi A-bi-a-tha con trai A-hi-mê-léc chạy trốn đến với Ða-vít ở Kê-i-la, ông đi xuống và mang theo một ê-phót.

7 Sau-lơ được báo rằng Ða-vít đang ở tại Kê-i-la, nên Sau-lơ nói, “Ðức Chúa Trời đã trao nó vào tay ta rồi, vì nó đã tự nhốt mình vào một thành có cửa đóng then cài.” 8 Vậy Sau-lơ triệu tập toàn quân để ra trận, hầu đi xuống Kê-i-la, bao vây Ða-vít và những người theo ông ấy. 9 Khi Ða-vít biết Sau-lơ toan mưu hại ông, ông nói với Tư Tế A-bi-a-tha, “Xin thầy đem ê-phót đến đây.” 10 Ða-vít nói, “Lạy CHÚA, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, tôi tớ Ngài có nghe rằng Sau-lơ đang tìm đến đây để tiêu diệt thành nầy vì cớ con. 11 Dân trong Thành Kê-i-la sẽ nộp con cho ông ấy chăng? Sau-lơ sẽ xuống đây như tin con đã nghe chăng? Lạy CHÚA, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, cầu xin Ngài cho tôi tớ Ngài được biết.”

CHÚA phán, “Nó sẽ xuống.”

12 Ða-vít nói, “Dân Thành Kê-i-la sẽ nộp con, và những người theo con vào tay Sau-lơ chăng?”

CHÚA phán, “Chúng sẽ nộp.”

13 Vậy Ða-vít và những người của ông, khoảng sáu trăm người, đứng dậy, rời khỏi Kê-i-la và đi phiêu bạt khắp nơi. Khi Sau-lơ được báo Ða-vít đã trốn khỏi Kê-i-la rồi, ông không xuất quân ra trận nữa.

Ða-vít Trốn trong Ðồng Hoang

14 Ða-vít vào trong vùng đồng hoang và trú ẩn trong các địa thế hiểm trở. Ông ở trong miền rừng núi hoang vu của xứ Xíp. Sau-lơ cứ cho người lùng bắt ông mỗi ngày, nhưng CHÚA không trao ông vào tay Sau-lơ. 15 Ða-vít thấy Sau-lơ cứ dẫn quân đi tìm giết ông. Lúc ấy ông đang trú ẩn trong một cánh rừng của miền đồng hoang xứ Xíp. 16 Giô-na-than con trai Sau-lơ đứng dậy, đi đến gặp Ða-vít trong rừng và khuyên ông cứ vững lòng tin cậy Ðức Chúa Trời. 17 Ông nói, “Ðừng sợ, vì tay của Vua Sau-lơ cha anh sẽ không tìm ra em đâu. Em sẽ làm vua trên I-sơ-ra-ên và anh sẽ làm phó cho em. Ngay cả cha anh là Vua Sau-lơ cũng biết điều đó.” 18 Hai người kết ước với nhau trước mặt CHÚA. Ða-vít ở lại trong rừng, còn Giô-na-than trở về nhà mình.

19 Bấy giờ có mấy người ở Xíp đến Ghi-bê-a tâu với Sau-lơ rằng, “Ða-vít há chẳng đang trốn giữa chúng tôi ở những nơi hiểm trở trong rừng, trong miền đồi núi của Ha-ki-la, về phía nam của Giê-si-môn sao? 20 Vậy bây giờ, tâu vua, xin cứ theo lòng ước muốn của vua mà xuống đó, phần chúng tôi, chúng tôi sẽ trao nó vào tay vua.”

21 Sau-lơ nói, “Cầu xin CHÚA ban phước cho các ngươi, vì các ngươi đã thương xót ta. 22 Hãy đi và tìm biết cho chính xác nơi nào nó ẩn trốn, có ai thấy nó ở đó không, vì ta nghe nói nó tinh khôn lắm. 23 Vậy hãy đi tìm để biết chắc chắn tất cả các nơi nó ẩn núp, rồi trở lại đây với tin tức chính xác, sau đó ta sẽ đi với các ngươi. Và nếu nó còn ở trong xứ, ta sẽ truy lùng nó, dù phải tra xét tất cả các tộc họ của Giu-đa.”

24 Vậy chúng đứng dậy và đi đến Xíp trước Sau-lơ. Nhưng Ða-vít và những người theo ông đang ở trong đồng hoang Ma-ôn, trong vùng đồng bằng phía nam Giê-si-môn. 25 Khi Sau-lơ và quân lính của ông đi lùng kiếm Ða-vít, người ta liền báo cho Ða-vít hay. Vì thế ông đến núi đá và ẩn trốn trong vùng đồng hoang Ma-ôn. Khi Sau-lơ nghe thế, ông dẫn quân đến truy lùng Ða-vít trong đồng hoang Ma-ôn. 26 Sau-lơ ở bên nầy ngọn núi, còn Ða-vít và những người theo ông ở bên kia ngọn núi. Ða-vít vội vàng chạy trốn khỏi Sau-lơ, vì Sau-lơ và quân lính của ông ta đang bao vây để bắt ông. 27 Ngay lúc ấy có một sứ giả đến báo với Vua Sau-lơ, “Xin ngài mau về gấp, vì quân Phi-li-tin đang tiến vào xứ sở chúng ta.”

28 Sau-lơ liền ngưng cuộc truy lùng Ða-vít và rút về để đối phó với quân Phi-li-tin. Vậy người ta gọi nơi đó là Núi Ðá Thoát Nạn. 29 Ða-vít rời nơi đó và đến trú đóng tại các nơi hiểm trở ở vùng Ên Ghê-đi.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu