Ru-tơ: Chương 4

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB08C004)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Hôn Nhân Của Bô-ô Và Ru-tơ

Lúc này, Bô-ô đã đi đến cổng thành và ngồi tại đó; và kìa, người bà con có quyền chuộc sản nghiệp - mà Bô-ô đã nói - cũng vừa đi qua. Bô-ô nói: “Mời anh đến bên cạnh, hãy ngồi đây.” Vì vậy, người đó đã đến bên cạnh, và ngồi xuống. Sau đó, Bô-ô đã mời mười người trong các trưởng lão của thành, và nói: “Xin hãy ngồi đây.” Vì vậy họ đã ngồi xuống.

Sau đó, Bô-ô nói với người có quyền chuộc sản nghiệp: “Na-ô-mi, là người đã trở về từ nước Mô-áp, bán miếng đất thuộc về người anh của chúng ta là Ê-li-mê-léc. Tôi nghĩ cần báo cho anh biết rằng: Trước sự hiện diện của những người đang ở tại đây và các trưởng lão của dân chúng, xin anh hãy mua lại sản nghiệp đó. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó, hãy chuộc đi; nhưng nếu anh không chuộc lại nó thì hãy nói cho tôi để tôi có thể biết, bởi vì không ai ngoại trừ anh có quyền chuộc nó, và tôi là người kế sau anh.”

Người ấy nói: “Tôi sẽ chuộc.”

Bô-ô nói tiếp: “Vào ngày anh mua ruộng từ tay của Na-ô-mi, và từ Ru-tơ - phụ nữ người Mô-áp - anh cũng phải mua vợ của người quá cố để lưu danh người quá cố thông qua những gì thuộc về người đó.”

Và người có quyền chuộc sản nghiệp đã trả lời: “Tôi không thể chuộc, e rằng tôi hủy hoại những gì thuộc về của riêng mình. Xin anh hãy chuộc quyền chuộc sản nghiệp của tôi cho chính anh, bởi vì tôi không thể chuộc được.”

Ngày xưa, trong Y-sơ-ra-ên có phong tục liên quan đến việc trao đổi và chuộc lại, để xác nhận một điều gì, người nầy phải cởi giày của mình mà trao cho người kia, và đó là cách xác chứng trong dân Y-sơ-ra-ên.

Do đó, người có quyền chuộc sản nghiệp đã nói với Bô-ô rằng: “Hãy mua cho anh.” Rồi người đó cởi giày mình ra.

Sau đó, Bô-ô đã nói với các trưởng lão và tất cả dân chúng: “Hôm nay, quý vị làm chứng rằng tôi đã mua tất cả những gì thuộc về Ê-li-mê-léc - và tất cả những gì thuộc về Ki-li-ôn và Mạc-lôn - từ tay của Na-ô-mi. Thêm vào đó, tôi cũng lấy Ru-tơ, phụ nữ người Mô-áp, góa phụ của Mạc-lôn, làm vợ của tôi, để nêu danh người quá cố qua những gì thuộc về người đó, để danh của người quá cố không bị cắt đứt ở giữa các anh em của người và khỏi vị trí của người đó tại cổng thành. Hôm nay quý vị là những nhân chứng.”

Và rồi tất cả mọi người tại cổng thành và các trưởng lão đã nói: “Chúng tôi là những nhân chứng. Nguyện Đức Giê-hô-va làm cho người phụ nữ vào nhà anh giống như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã xây dựng nhà Y-sơ-ra-ên; và chúc cho anh được thịnh vượng tại Ép-ra-ta và được nổi danh tại Bết-lê-hem! Nguyện dòng dõi mà Đức Giê-hô-va ban cho anh qua thiếu phụ nầy, sẽ khiến cho nhà của anh giống như nhà của Pha-rết, mà Tha-ma đã sinh cho Giu-đa.”

Như vậy, Bô-ô đã lấy Ru-tơ và nàng trở thành vợ của ông; và khi ông đến cùng nàng, Đức Giê-hô-va đã cho nàng thụ thai, và nàng đã sinh một con trai.

Sau đó, các phụ nữ đã nói với Na-ô-mi: “Chúc tụng Đức Giê-hô-va! Hôm nay Ngài đã chẳng từ chối ban cho bà một người thân tộc gần gũi; và nguyện nó được nổi danh trong Y-sơ-ra-ên! Nguyện nó sẽ là người mang lại sinh khí cho bà và là người nuôi dưỡng bà trong tuổi già, bởi vì con dâu của bà, là người yêu thương bà - quý cho bà hơn bảy con trai - đã sinh nó.”

Sau đó, Na-ô-mi bồng đứa trẻ, ôm vào lòng mình, và rồi trở thành người nuôi nấng nó.

Những phụ nữ láng giềng cũng đặt cho nó một cái tên, nói rằng: “Có một con trai đã được sinh cho Na-ô-mi.” Và họ gọi tên của nó là Ô-bết. Ông là cha của Gie-sê và là ông nội của Đa-vít.

Dòng Dõi Của Bô-ô Và Ru-tơ

Đây là dòng dõi của Pha-rết: Pha-rết sinh Hết-rôn. Hết-rôn sinh Ram; Ram sinh A-mi-na-đáp; A-mi-na-đáp sinh Na-ha-sôn; Na-ha-sôn sinh Sanh-ma; Sanh-ma sinh Bô-ô; Bô-ô sinh Ô-bết; Ô-bết sinh Gie-sê và Gie-sê sinh Đa-vít.

Bản Dịch Việt Ngữ

Bô-ô Chuộc Ru-tơ

1. Lúc này, Bô-ô đã đi đến cổng thành và ngồi tại đó; và kìa, người bà con có quyền chuộc sản nghiệp - mà Bô-ô đã nói - cũng vừa đi qua. Bô-ô nói: “Mời anh đến bên cạnh, hãy ngồi đây.” Vì vậy, người đó đã đến bên cạnh, và ngồi xuống. 2. Sau đó, Bô-ô đã mời mười người trong các trưởng lão của thành, và nói: “Xin hãy ngồi đây.” Vì vậy họ đã ngồi xuống.

3. Sau đó, Bô-ô nói với người có quyền chuộc sản nghiệp: “Na-ô-mi, là người đã trở về từ nước Mô-áp, bán miếng đất thuộc về người anh của chúng ta là Ê-li-mê-léc. 4. Tôi nghĩ cần báo cho anh biết rằng: Trước sự hiện diện của những người đang ở đây và các trưởng lão của dân chúng, xin anh hãy mua lại sản nghiệp đó. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó, hãy chuộc đi; nhưng nếu anh không chuộc lại nó thì hãy nói cho tôi, để tôi có thể biết, bởi vì không ai ngoại trừ anh có quyền chuộc nó, và tôi là người kế sau anh.”

Người ấy nói: “Tôi sẽ chuộc.”

5. Bô-ô nói tiếp: “Vào ngày anh mua ruộng từ tay của Na-ô-mi và từ Ru-tơ, phụ nữ người Mô-áp, anh cũng phải mua vợ của người quá cố để lưu danh người quá cố thông qua những gì thuộc về người đó.”

6. Và người có quyền chuộc sản nghiệp đã trả lời: “Tôi không thể chuộc, e rằng tôi hủy hoại sản nghiệp của riêng tôi. Xin anh hãy chuộc quyền chuộc sản nghiệp của tôi cho chính anh, bởi vì tôi không thể chuộc được.”

7. Ngày xưa, trong Y-sơ-ra-ên có tục liên quan đến việc trao đổi và chuộc lại, để xác nhận một điều gì, người nầy phải cởi giày của mình mà trao cho người kia, và đó là cách xác chứng trong dân Y-sơ-ra-ên. 8. Do đó, người có quyền chuộc sản nghiệp đã nói với Bô-ô rằng: “Hãy mua cho anh.” Rồi người đó cởi giày mình ra.

9. Sau đó, Bô-ô đã nói với các trưởng lão và tất cả dân chúng: “Hôm nay, quý vị làm chứng rằng tôi đã mua tất cả những gì thuộc về Ê-li-mê-léc - và tất cả những gì thuộc về Ki-li-ôn và Mạc-lôn - từ tay của Na-ô-mi. 10. Thêm vào đó, tôi cũng lấy Ru-tơ, phụ nữ người Mô-áp, góa phụ của Mạc-lôn, làm vợ của tôi, để nêu danh người quá cố qua những gì thuộc về người đó, để danh của người quá cố không bị cắt đứt ở giữa các anh em của người và khỏi vị trí của người đó tại cổng thành. Hôm nay quý vị là những nhân chứng.”

11. Và rồi tất cả mọi người tại cổng thành và các trưởng lão đã nói: “Chúng tôi là những nhân chứng. Nguyện Đức Giê-hô-va làm cho người phụ nữ vào nhà anh giống như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã xây dựng nhà Y-sơ-ra-ên; và chúc cho anh được thịnh vượng tại Ép-ra-ta và được nổi danh tại Bết-lê-hem! 12. Nguyện dòng dõi mà Đức Giê-hô-va ban cho anh qua thiếu phụ nầy sẽ khiến cho nhà của anh giống như nhà của Pha-rết, mà Tha-ma đã sinh cho Giu-đa.”

13. Như vậy, Bô-ô đã lấy Ru-tơ và nàng trở thành vợ của ông; và khi ông đến cùng nàng, Đức Giê-hô-va đã cho nàng thụ thai, và nàng đã sinh một con trai.

14. Sau đó, các phụ nữ đã nói với Na-ô-mi: “Chúc tụng Đức Giê-hô-va! Hôm nay Ngài đã chẳng từ chối ban cho bà một người thân tộc gần gũi; và nguyện nó được nổi danh trong Y-sơ-ra-ên! 15. Nguyện nó sẽ là người mang lại sinh khí cho bà và là người nuôi dưỡng bà trong tuổi già, bởi vì con dâu của bà, là người yêu thương bà - quý cho bà hơn bảy con trai - đã sinh nó.”

16. Sau đó, Na-ô-mi bồng đứa trẻ, ôm vào lòng mình, và rồi trở thành người nuôi nấng nó.

17. Các phụ nữ láng giềng cũng đặt cho nó một cái tên, nói rằng: “Có một con trai đã được sinh cho Na-ô-mi.” Và họ gọi tên của nó là Ô-bết. Ông là cha của Gie-sê và là ông nội của Đa-vít.

Dòng Dõi Của Bô-ô Và Ru-tơ

18. Đây là dòng dõi của Pha-rết: Pha-rết sinh Hết-rôn. 19. Hết-rôn sinh Ram; Ram sinh A-mi-na-đáp; 20. A-mi-na-đáp sinh Na-ha-sôn; Na-ha-sôn sinh Sanh-ma; 21. Sanh-ma sinh Bô-ô; Bô-ô sinh Ô-bết; 22. Ô-bết sinh Gie-sê và Gie-sê sinh Đa-vít.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Lúc này, Bô-ô đã đi đến cổng thành và ngồi tại đó; và kìa, người bà con có quyền chuộc sản nghiệp - mà Bô-ô đã nói - cũng vừa đi qua. Bô-ô nói: “Mời anh đến bên cạnh, hãy ngồi đây.” Vì vậy, người đó đã đến bên cạnh, và ngồi xuống. 2. Rồi ông đã mời mười người trong các trưởng lão của thành, và nói: “Xin mời ngồi đây.” Vì vậy họ đã ngồi xuống. 3. Sau đó, ông nói với người có quyền chuộc sản nghiệp: “Na-ô-mi, là người đã trở về từ nước Mô-áp, bán miếng đất thuộc về người anh của chúng ta là Ê-li-mê-léc. 4. Tôi nghĩ cần báo cho anh biết rằng: Trước sự hiện diện của những người đang ở đây và các trưởng lão của dân chúng, xin anh hãy mua lại sản nghiệp đó. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó, hãy chuộc đi; nhưng nếu anh không chuộc lại nó, thì hãy nói cho tôi, để tôi có thể biết, bởi vì không ai ngoại trừ anh có quyền chuộc nó, và tôi là người kế sau anh.”

Người ấy nói: “Tôi sẽ chuộc.”

5. Bô-ô nói tiếp: “Vào ngày anh mua ruộng từ tay của Na-ô-mi và từ Ru-tơ, phụ nữ người Mô-áp, anh cũng phải mua vợ của người quá cố để lưu danh người quá cố thông qua sản nghiệp của người đó.” 6. Và rồi, người có quyền chuộc sản nghiệp đã trả lời: “Tôi không thể chuộc, e rằng tôi hủy hoại sản nghiệp của riêng tôi. Xin anh hãy chuộc quyền chuộc sản nghiệp của tôi cho chính anh, bởi vì tôi không thể chuộc.”

7. Ngày xưa, trong Y-sơ-ra-ên có tục liên quan đến việc trao đổi và chuộc lại, để xác nhận một điều gì, người nầy phải cởi giày của mình mà trao cho người kia, và đó là cách xác chứng trong dân Y-sơ-ra-ên. 8. Do đó, người có quyền chuộc sản nghiệp đã nói với Bô-ô rằng: “Hãy mua cho anh.” Rồi người đó cởi giày mình ra. 9. Sau đó, Bô-ô đã nói với các trưởng lão và tất cả dân chúng: “Hôm nay, quý vị làm chứng rằng tôi mua tất cả những gì thuộc về Ê-li-mê-léc, và tất cả những gì thuộc về Ki-li-ôn và Mạc-lôn, từ tay của Na-ô-mi. 10. Thêm vào đó, tôi cũng lấy Ru-tơ, phụ nữ người Mô-áp, góa phụ của Mạc-lôn, làm vợ của tôi, để nêu danh người quá cố qua sản nghiệp của người đó, để danh của người quá cố không bị cắt đứt ở giữa các anh em của người và khỏi vị trí của người đó tại cổng thành. Hôm nay quý vị là các nhân chứng.”

11. Và rồi tất cả mọi người tại cổng thành và các trưởng lão đã nói: “Chúng tôi là những nhân chứng. Nguyện Đức Giê-hô-va làm cho người phụ nữ vào nhà anh giống như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã xây dựng nhà Y-sơ-ra-ên; và chúc cho anh được thịnh vượng tại Ép-ra-ta và được nổi danh tại Bết-lê-hem! 12. Nguyện dòng dõi mà Đức Giê-hô-va ban cho anh qua thiếu phụ nầy sẽ khiến cho nhà của anh giống như nhà của Pha-rết, mà Tha-ma đã sinh cho Giu-đa.”

13. Như vậy, Bô-ô đã lấy Ru-tơ và nàng trở thành vợ của ông; và khi ông đến cùng nàng, Đức Giê-hô-va đã cho nàng thụ thai, và nàng đã sinh một con trai. 14. Sau đó, các phụ nữ đã nói với Na-ô-mi: “Chúc tụng Đức Giê-hô-va! Hôm nay Ngài đã chẳng từ chối ban cho bà một người thân tộc gần gũi; và nguyện nó được nổi danh trong Y-sơ-ra-ên! 15. Nguyện nó sẽ là người phục hồi lại sự sống cho bà và là người nuôi dưỡng trong tuổi già của bà, bởi vì con dâu của bà, là người yêu thương bà - quý cho bà hơn bảy con trai - đã sinh nó.” 16. Rồi Na-ô-mi bồng đứa trẻ và đặt vào lòng mình, và rồi trở thành người nuôi nấng nó. 17. Các phụ nữ láng giềng cũng đặt cho nó một cái tên, nói rằng: “Có một con trai đã được sinh cho Na-ô-mi.” Và họ gọi tên của nó là Ô-bết. Ông là cha của Gie-sê, cha của Đa-vít.

18. Đây là dòng dõi của Pha-rết: Pha-rết sinh Hết-rôn. 19. Hết-rôn sinh Ram; Ram sinh A-mi-na-đáp; 20. A-mi-na-đáp sinh Na-ha-sôn; Na-ha-sôn sinh Sanh-ma; 21. Sanh-ma sinh Bô-ô; Bô-ô sinh Ô-bết; 22. Ô-bết sinh Gie-sê và Gie-sê sinh Đa-vít.

Bản Dịch 1925

1. Bô-ô đi đến cửa thành và ngồi đó. Bấy giờ, người có quyền chuộc sản nghiệp, mà Bô-ô đã nói đến, vừa đi qua; Bô-ô bèn nói rằng: Hỡi anh, hãy lại gần và ngồi đây. Người ấy bèn lại gần và ngồi. 2. Bô-ô bèn chọn mười người trong các trưởng lão của thành, mà rằng: Các ông hãy ngồi đây. Các trưởng lão bèn ngồi. 3. Đoạn, Bô-ô nói cùng người có quyền chuộc sản nghiệp rằng: Na-ô-mi ở Mô-áp trở về, rao bán miếng đất của Ê-li-mê-léc, anh chúng ta. 4. Tôi muốn báo cáo cho anh hay và nói rằng: Tại trước mặt những người ngồi đây và trước mặt các trưởng lão của dân sự tôi, xin hãy mua sản nghiệp đó đi. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó lại, thì hãy làm đi; bằng không, thì hãy tỏ ra cho tôi biết. Vì trước anh chẳng ai có quyền chuộc lại, và sau anh, quyền này trở về tôi. Người đáp: Tôi sẽ chuộc. 5. Bô-ô lại nói: Khi mua ruộng bởi tay Na-ô-mi, anh cũng phải mua luôn bởi Ru-tơ, người Mô-áp, vợ của kẻ chết, để nối danh của kẻ chết cho sản nghiệp người. 6. Người có quyền chuộc lại đáp rằng: Nếu vậy, tôi không chuộc lại được, e phải hủy hoại sản nghiệp của mình; xin hãy lấy về cho anh quyền chuộc lại của tôi, vì tôi không thế chuộc được. 7. Vả, xưa trong Y-sơ-ra-ên khi chuộc lại hay là đổi nhau, muốn làm cho chắc lời giao kết, thì người này phải cổi giầy mình mà trao cho người kia. Nơi Y-sơ-ra-ên, ấy là cách ưng chịu một tờ giao ước. 8. Vậy, người có quyền chuộc lại nói cùng Bô-ô rằng: Anh hãy chuộc sản nghiệp đó. Rồi người cổi giầy mình ra.

9. Bấy giờ, Bô-ô nói cùng các trưởng lão và cả dân sự rằng: Ngày nay, các ông chứng kiến rằng tôi mua nơi tay Na-ô-mi mọi tài sản thuộc về Ê-li-mê-léc, về Ki-li-ôn, và về Mạc-lôn, 10. và cũng lấy Ru-tơ, người Mô-áp, vợ của Mạc-lôn, làm vợ tôi, đặng nối danh kẻ chết cho sản nghiệp người; hầu cho danh kẻ chết không mất khỏi giữa anh em mình và khỏi dân sự của thành người; ngày nay các ông làm chứng về điều đó. 11. Cả dân sự hiện ở nơi cửa, và các trưởng lão, đều đáp rằng: Chúng tôi làm chứng điều đó. Nguyện Đức Giê-hô-va làm cho người nữ vào nhà ngươi giống như Ra-chên và Lê-a, là hai người đã dựng nên nhà Y-sơ-ra-ên! Hãy trở nên cường thạnh nơi Ép-ra-ta và làm cho nổi danh ngươi trong Bết-lê-hem! 12. Nguyện con cháu ngươi mà Đức Giê-hô-va sẽ ban cho ngươi bởi người gái trẻ này, làm cho nhà ngươi giống như nhà của Pha-rết, mà Tha-ma đã sanh cho Giu-đa!

13. Như vậy, Bô-ô lấy Ru-tơ làm vợ, người đi lại cùng nàng; Đức Giê-hô-va làm cho nàng được thọ thai và sanh một con trai. 14. Các người đàn bà nói cùng Na-ô-mi rằng: Đáng ngợi khen Đức Giê-hô-va chẳng từ chối cho bà một người có quyền chuộc lại; nguyện danh của người trở nên sang trọng nơi Y-sơ-ra-ên! 15. Nó sẽ an ủi lòng bà, dưỡng già bà; vì ấy là dâu bà vẫn thương bà, đã sanh nó cho bà; nàng quí cho bà hơn bảy con trai. 16. Na-ô-mi bồng đứa trẻ, để vào lòng mình, và nuôi nó. 17. Những người nữ lân cận đặt tên cho nó là Ô-bết, mà rằng: Một đứa trai đã sanh cho Na-ô-mi. Ô-bết là cha của Y-sai, ông của Đa-vít. 18. Nầy là dòng dõi của Pha-rết: Pha-rết sanh Hết-rôn. 19. Hết-rôn sanh Ram; Ram sanh A-mi-na-đáp; 20. A-mi-na-đáp sanh Na-ha-sôn; Na-ha-sôn sanh Sanh-môn; 21. Sanh-môn sanh Bô-ô; Bô-ô sanh Ô-bết; 22. Ô-bết sanh Y-sai, và Y-sai sanh Đa-vít.

Bản Dịch 2011

Bô-a Thành Hôn với Ru-tơ

1 Bô-a đi đến cổng thành và ngồi xuống. Kìa, người bà con có quyền chuộc sản nghiệp mà Bô-a đã nói đi ngang qua. Bô-a nói với ông ấy, “Mời anh tẻ bước lại đây và ngồi xuống bàn chút việc.” Người ấy tẻ bước lại gần và ngồi xuống.

2 Bô-a mời mười vị trưởng lão trong thành lại và nói, “Kính mời quý vị ngồi đây.” Các vị trưởng lão bèn ngồi xuống.

3 Bấy giờ Bô-a nói với người có quyền chuộc sản nghiệp, “Na-ô-mi đã từ đồng bằng Mô-áp trở về; bà ấy muốn bán miếng đất thuộc về Ê-li-mê-léc, người anh em bà con của chúng ta. 4 Vì thế tôi nghĩ tôi phải báo cho anh biết và xin anh rằng: Trước mặt những người có mặt ở đây và trước mặt quý vị trưởng lão của dân ta, xin anh hãy mua miếng đất ấy. Nếu anh muốn chuộc sản nghiệp đó, xin anh hãy chuộc nó; còn không, xin anh nói ra cho tôi biết, vì trước anh không ai có quyền đó, còn sau anh quyền đó thuộc về tôi.”

Người ấy đáp, “Tôi sẽ chuộc miếng đất ấy.”

5 Bô-a lại nói, “Ngày anh làm sở hữu chủ cánh đồng của Na-ô-mi cũng là ngày anh phải cưới Ru-tơ người Mô-áp, góa phụ của người quá cố, để nối danh người đã qua đời trên sản nghiệp của người ấy.”

6 Nghe thế người có quyền chuộc sản nghiệp nói, “Nếu vậy tôi không thể chuộc sản nghiệp ấy được, vì nó có thể tổn hại đến sản nghiệp của tôi. Xin anh hãy nhận lấy quyền chuộc sản nghiệp ấy đi, vì tôi không thể chuộc nó được.”

7 Thuở ấy trong dân I-sơ-ra-ên có tục lệ như thế này về việc chuộc mua hay đổi chác: Ðể xác quyết sự giao dịch, người này phải cởi một chiếc giày của mình mà trao cho người kia. Ðó là cách người I-sơ-ra-ên ngày xưa xác chứng sự thỏa thuận với nhau trong việc lập khế ước. 8 Vậy người có quyền chuộc sản nghiệp nói với Bô-a, “Xin anh hãy mua sản nghiệp đó đi.” Rồi ông ta cởi chiếc giày của ông ra.

9 Bấy giờ Bô-a nói với các vị trưởng lão và mọi người có mặt tại đó, “Kính xin quý vị làm chứng cho rằng hôm nay tôi chuộc miếng đất nơi tay Na-ô-mi, cùng tất cả những gì thuộc về Ê-li-mê-léc, và tất cả những gì thuộc về Ki-li-ôn và Mác-lôn. 10 Tôi cũng xin cưới Ru-tơ người Mô-áp vợ của Mác-lôn để làm vợ tôi và để nối danh người quá cố trên sản nghiệp của người ấy, hầu danh của người quá cố sẽ không bị mất giữa vòng bà con mình và giữa dân cư của thành mình. Hôm nay kính xin quý vị vui lòng làm chứng cho.”

11 Bấy giờ mọi người đang có mặt tại cổng thành và các vị trưởng lão đều nói, “Chúng tôi xin làm chứng. Cầu xin CHÚA ban phước cho người phụ nữ sắp vào nhà ông được như Ra-chên và Lê-a, hai người đã cùng nhau xây dựng nhà I-sơ-ra-ên. Nguyện ông được cường thịnh ở Ép-ra-tha và được nổi danh ở Bết-lê-hem. 12 Nguyện dòng dõi CHÚA cho ông do người nữ này sinh ra sẽ làm cho nhà ông giống như nhà của Pê-rê mà Ta-ma đã sinh cho Giu-đa.”

Tổ Phụ của Ða-vít

13 Vậy Bô-a lấy Ru-tơ làm vợ. Ông đến với nàng. CHÚA cho nàng thụ thai, và nàng sinh một con trai. 14 Bấy giờ các phụ nữ nói với bà Na-ô-mi, “Chúc tụng CHÚA, Ðấng đã không để cho bà chẳng có người bà con nào chuộc lại sản nghiệp. Nguyện danh người ấy được tôn trọng trong I-sơ-ra-ên. 15 Nguyện đứa cháu này làm tươi mới lại cuộc đời bà và làm người phụng dưỡng bà trong tuổi già, vì con dâu của bà thương yêu bà và đã sinh cho bà cháu trai này. Người con dâu ấy thật quý cho bà hơn bảy con trai.”

16 Na-ô-mi bồng đứa bé lên, ôm nó vào lòng, và làm người vú nuôi của nó. 17 Các bà trong xóm đặt tên cho nó và nói, “Na-ô-mi đã có được một cháu trai.” Họ đặt tên nó là Ô-bết. Ô-bết là cha của Giê-se; Giê-se là cha của Ða-vít.

18 Ðây là dòng dõi của Pê-rê: Pê-rê sinh Hê-xơ-rôn; 19 Hê-xơ-rôn sinh Ram; Ram sinh Am-mi-na-đáp; 20 Am-mi-na-đáp sinh Nát-sôn; Nát-sôn sinh Sanh-môn; 21 Sanh-môn sinh Bô-a; Bô-a sinh Ô-bết; 22 Ô-bết sinh Giê-se; và Giê-se sinh Ða-vít.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành