Ru-tơ: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB08C001)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Gia Ðình Ê-li-mê-léc Di Cư Sang Mô-áp

1. Vào thời các thẩm phán cầm quyền, có một nạn đói trong xứ. Có một người từ Bết-lê-hem, xứ Giu-đa, đã cùng với vợ và hai con trai đến sống tại nước Mô-áp. 2. Tên của người là Ê-li-mê-léc, và tên người vợ là Na-ô-mi; tên của hai con trai là Mạc-lôn và Ki-li-ôn. Họ là cư dân Ê-phơ-rát, thuộc Bết-lê-hem, trong xứ Giu-đa. Họ đã đến nước Mô-áp và định cư tại đó.

3. Và rồi Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời; để bà lại với hai con trai. 4. Họ lấy vợ cho mình là những phụ nữ Mô-áp; một người tên là Ọt-ba và người kia tên là Ru-tơ. Họ sống tại đó khoảng mười năm, 5. Mạc-lôn và Ki-li-ôn cả hai đều qua đời, để lại bà không chồng, không còn hai con trai.

Na-ô-mi và Các Nàng Dâu

6. Sau đó, từ Mô-áp, bà cùng với hai con dâu bắt đầu hồi hương vì tại nước Mô–áp bà có nghe Đức Giê-hô-va đã đoái thương dân Ngài và ban lương thực cho họ. 7. Vì thế, bà rời nơi mình đang sống - bà cùng hai con dâu – và họ lên đường trở về xứ Giu-đa.

8. Na-ô-mi nói cùng hai con dâu mình rằng: “Mỗi đứa con hãy trở về nhà của mẹ của mình. Cầu xin Đức Giê-hô-va đối xử nhân từ với các con như các con đã đối xử với mẹ và những người quá cố. 9. Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho các con, người nào cũng được bình an nơi nhà chồng mình!” Rồi bà ôm hôn hai con dâu mình và khóc lớn tiếng.

10. Họ nói với bà: “Không! Chúng con sẽ đi với mẹ trở về với dân tộc của mẹ.”

11. Nhưng Na-ô-mi trả lời: “Hãy quay trở về! Các con gái của mẹ! Tại sao các con đi theo mẹ? Mẹ có còn những con trai trong lòng để có thể làm chồng các con sao? 12. Hãy quay trở về! Các con của mẹ! Hãy đi đi vì mẹ đã quá già để lấy chồng nữa. Dầu mẹ nói mẹ có hy vọng, dầu mẹ lấy chồng tối nay và sẽ có mang các con trai. 13. Liệu các con chờ đợi cho đến khi chúng lớn sao? Các con vẫn ở vậy không lấy chồng khác sao? Không, các con gái của mẹ! Nỗi cay đắng của mẹ nhiều hơn các con rất nhiều bởi vì tay của Đức Giê-hô-va đã chống lại mẹ.” 14. Rồi họ lại khóc lớn một lần nữa.

Ọt-ba hôn từ biệt mẹ chồng của nàng, nhưng Ru-tơ quyến luyến bên bà.

15. Na-ô-mi nói với Ru-tơ: “Kìa! Chị dâu của con đã trở về cùng dân tộc và các thần của nó. Hãy về theo chị dâu của con!”

16. Nhưng Ru-tơ thưa: “Xin đừng ép con lìa mẹ hay phải trở về mà không theo mẹ. Mẹ đi đâu con sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào con sẽ ở nơi đó; dân tộc của mẹ là dân tộc của con; Đức Chúa Trời của mẹ là Đức Chúa Trời của con. 17. Mẹ chết nơi nào, con sẽ chết và được chôn tại đó. Ngoài sự chết, nếu vì lý do nào khác khiến con phân cách mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa trên con!”

18. Khi bà thấy nàng cương quyết theo mình, bà không nói thêm với nàng điều gì nữa. 19. Vì vậy, hai người tiếp tục hành trình cho tới khi họ đến Bết-lê-hem.

Khi họ đến Bết-lê-hem, cả thành đều xôn xao về họ. Họ hỏi: “Đây có phải là Na-ô-mi không?”

20. Bà trả lời: “Xin đừng gọi tôi là Na-ô-mi nữa! Hãy gọi tôi là Ma-ra vì Đấng Toàn Năng đã đối đãi với tôi từ cay đắng này sang cay đắng khác. 21. Tôi ra đi đầy đủ nhưng Đức Giê-hô-va đã đưa tôi về tay không. Tại sao còn gọi tôi là Na-ô-mi trong khi Đức Giê-hô-va đã đãi tôi cách khắc nghiệt và Đấng Toàn Năng đã giáng họa trên tôi?”

22. Na-ô-mi cùng với con dâu là Ru-tơ, người Mô-áp, đã trở về từ nước Mô-áp, như vậy. Họ đến Bết-lê-hem vào đầu mùa gặt lúa mạch.

Bản Dịch Đại Chúng

Gia Ðình Ê-li-mê-léc Di Cư Sang Mô-áp

Vào thời các thẩm phán cầm quyền, trong xứ có một nạn đói xảy ra. Có một người từ Bết-lê-hem, xứ Giu-đa, đã cùng với vợ và hai con trai đến sống tại nước Mô-áp. Tên của người này là Ê-li-mê-léc, và tên người vợ là Na-ô-mi; tên của hai con trai là Mạc-lôn và Ki-li-ôn. Họ là cư dân Ê-phơ-rát, thuộc Bết-lê-hem, trong xứ Giu-đa. Họ đã đến nước Mô-áp và định cư tại đó.

Và rồi Ê-li-mê-léc - chồng của Na-ô-mi - qua đời, để bà lại với hai con trai. Họ lấy vợ cho mình là những phụ nữ Mô-áp; một người tên là Ọt-ba và người kia tên là Ru-tơ. Họ sống tại đó khoảng mười năm, thì Mạc-lôn và Ki-li-ôn cả hai đều qua đời, để lại một phụ nữ không chồng và không còn hai con trai.

Na-ô-mi và Các Nàng Dâu

Sau đó, từ Mô-áp, người phụ nữ này cùng với hai con dâu bắt đầu hồi hương, bởi vì lúc còn tại nước Mô–áp, bà có nghe Đức Giê-hô-va đã đoái thương dân Ngài và ban lương thực cho họ. Vì vậy, bà đã rời nơi mình đang sống - Bà cùng với hai con dâu lên đường trở về xứ Giu-đa.

Na-ô-mi nói cùng hai con dâu của mình rằng: “Mỗi đứa con hãy trở về nhà của mẹ của mình. Cầu xin Đức Giê-hô-va đối xử nhân từ với các con như các con đã đối xử với mẹ và những người quá cố. Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho các con, người nào cũng được bình an nơi nhà chồng của mình!” Rồi bà ôm hôn hai con dâu mình và khóc thật lớn.

Họ nói với bà: “Không! Chúng con sẽ đi với mẹ, trở về với dân tộc của mẹ.”

Nhưng Na-ô-mi trả lời: “Hãy quay trở về! Các con gái của mẹ! Tại sao các con đi theo mẹ? Mẹ có còn những con trai trong lòng để có thể làm chồng các con sao? Hãy quay trở về! Các con của mẹ! Hãy đi đi vì mẹ đã quá già để lấy chồng nữa. Dầu mẹ nói mẹ có hy vọng, dầu mẹ lấy chồng tối nay và sẽ có mang các con trai. Liệu các con chờ đợi cho đến khi chúng lớn hay sao? Các con vẫn ở vậy không lấy chồng khác sao? Không! Các con gái của mẹ. Nỗi cay đắng của mẹ nhiều hơn các con rất nhiều bởi vì tay của Đức Giê-hô-va đã chống lại mẹ.” Rồi họ lại khóc lớn một lần nữa.

Ọt-ba hôn từ biệt mẹ chồng của nàng, nhưng Ru-tơ quyến luyến bên bà.

Na-ô-mi nói với Ru-tơ: “Kìa! Chị dâu của con đã trở về cùng dân tộc và các thần của nó. Hãy về, theo chị dâu của con!”

Nhưng Ru-tơ thưa: “Xin đừng ép con lìa mẹ hay phải trở về mà không theo mẹ. Mẹ đi đâu con sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào con sẽ ở nơi đó; dân tộc của mẹ là dân tộc của con; Đức Chúa Trời của mẹ là Đức Chúa Trời của con. Mẹ chết nơi nào, con sẽ chết và được chôn tại đó. Ngoài sự chết, nếu vì lý do nào khác khiến con phân cách mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa trên con!”

Khi bà thấy nàng cương quyết theo mình, bà không nói thêm với nàng điều gì nữa. Vì vậy, hai người tiếp tục hành trình cho tới khi họ đến Bết-lê-hem.

Khi họ đến Bết-lê-hem, cả thành đều xôn xao về họ. Họ hỏi: “Đây có phải là Na-ô-mi không?”

Bà trả lời: “Xin đừng gọi tôi là Na-ô-mi nữa! Hãy gọi tôi là Ma-ra bởi vì Đấng Toàn Năng đã đối đãi với tôi từ cay đắng này sang cay đắng khác. Tôi ra đi đầy đủ, nhưng Đức Giê-hô-va đã đưa tôi về tay không. Tại sao còn gọi tôi là Na-ô-mi trong khi Đức Giê-hô-va đã đãi tôi cách khắc nghiệt và Đấng Toàn Năng đã giáng họa trên tôi?”

Na-ô-mi cùng với con dâu là Ru-tơ, người Mô-áp, đã trở về từ nước Mô-áp, là như vậy. Họ đến Bết-lê-hem vào đầu mùa gặt lúa mạch.

Bản Dịch 1925

1. Trong đời các quan xét, một cơn đói kém xảy đến trong xứ, có một người từ Bết-lê-hem xứ Giu-đa, đi với vợ và hai con trai mình đến kiều ngụ trong xứ Mô-áp. 2. Người tên là Ê-li-mê-léc, vợ tên là Na-ô-mi, hai con trai tên là Mạc-lôn và Ki-li-ôn, đều là dân Ê-phơ-rát về Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa. Đến xứ Mô-áp, chúng bèn ở tại đó. 3. Ê-li-mê-léc, chồng của Na-ô-mi, qua đời, để nàng lại với hai con trai mình. 4. Chúng nó cưới vợ trong người nữ Mô-áp, người nầy tên là Ọt-ba, người kia tên là Ru-tơ; họ ở tại đó độ mười năm. 5. Kế sau, Mạc-lôn và Ki-li-ôn cũng thác, để Na-ô-mi ở lại, không chồng không con.

6. Bấy giờ, Na-ô-mi có nghe nói rằng Đức Giê-hô-va đã đoái xem dân sự Ngài, và ban lương thực cho, bèn đứng dậy cùng hai dâu mình, đặng từ xứ Mô-áp trở về. 7. Vậy, người lìa bỏ chỗ mình đã ở, cùng hai dâu mình lên đường đặng trở về xứ Giu-đa.

8. Nhưng Na-ô-mi nói cùng hai dâu mình rằng: Mỗi con hãy trở về nhà mẹ mình đi. Cầu Đức Giê-hô-va lấy ơn đãi hai con như hai con đã đãi các người thác của chúng ta, và đã đãi chính mình ta! 9. Nguyện Đức Giê-hô-va ban cho hai con được bình yên ở nơi nhà chồng mới! Rồi người ôm hôn hai nàng, còn hai nàng cất tiếng lên khóc, 10. và nói rằng: Chúng tôi sẽ đi với mẹ đến quê hương của mẹ. 11. Ma-ô-mi đáp: Hỡi con gái ta, hãy trở về, đi với mẹ làm chi? Mẹ há còn những con trai trong lòng có thế làm chồng chúng con sao? 12. Hỡi hai con gái ta, hãy trở về đi đi; mẹ già quá mà lấy chồng nữa. Lại dầu bây giờ mẹ nói: Ta có lòng trông mong, từ chiều nay ta sẽ có chồng, dẫu ta sanh đẻ con trai đi nữa, 13. chúng con há lại muốn đợi cho đến chúng nó khôn lớn, và không lấy chồng khác hay sao? Không, hỡi chúng con, nỗi sầu thảm của mẹ cay đắng muôn phần hơn của chúng con, vì tay của Đức Giê-hô-va đã giơ ra hại mẹ. 14. Hai nàng lại cất tiếng lên khóc. Đoạn, Ọt-ba hôn và từ biệt bà gia mình; còn Ru-tơ không chịu phân rẽ người.

15. Na-ô-mi nói cùng Ru-tơ rằng: Nầy, chị con đã trở về quê hương và thần của nó; con hãy trở về theo nó đi. 16. Ru-tơ thưa rằng: Xin chớ nài tôi phân rẽ mẹ; vì mẹ đi đâu, tôi sẽ đi đó; mẹ ở nơi nào, tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ, tức là dân sự của tôi; Đức Chúa Trời của mẹ, tức là Đức Chúa Trời của tôi; 17. mẹ thác nơi nào, tôi muốn thác và được chôn nơi đó. Ví bằng có sự chi khác hơn sự chết phân cách tôi khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa cho tôi! 18. Na-ô-mi thấy nàng quyết định theo mình, nên không nói nữa.

19. Vậy, hai người đi đến Bết-lê-hem. Khi hai người đến, cả thành đều cảm động. Các người nữ hỏi rằng: Ấy có phải Na-ô-mi chăng? 20. Người đáp: Chớ gọi tôi là Na-ô-mi, hãy gọi là Ma-ra, vì Đấng Toàn năng đã đãi tôi cách cay đắng lắm. 21. Tôi đi ra được đầy dẫy, nhưng Đức Giê-hô-va dắt tôi về tay không. Đức Giê-hô-va đã giáng họa cho tôi, và Đấng Toàn năng khiến tôi bị khốn khổ, vậy còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi? 22. Na-ô-mi và Ru-tơ, người Mô-áp, dâu của Na-ô-mi, từ ở xứ Mô-áp trở về là như vậy. Hai người đến Bết-lê-hem nhằm đầu mùa gặt lúa mạch.

Bản Dịch 2011

Gia Ðình Ê-li-mê-léc Di Cư đến Mô-áp

1 Trong thời các thủ lãnh trị vì trong xứ có một nạn đói. Một người kia đã đưa vợ và hai con trai ông rời Bết-lê-hem, xứ Giu-đa, qua miền đồng bằng Mô-áp để sinh sống. 2 Người chồng tên là Ê-li-mê-léc; người vợ tên là Na-ô-mi; hai con trai tên là Mác-lôn và Ki-li-ôn. Họ là con cháu của Ép-ra-tha, vốn là cư dân của Bết-lê-hem xứ Giu-đa. Họ dọn đến đồng bằng Mô-áp và định cư tại đó. 3 Nhưng chẳng bao lâu Ê-li-mê-léc chồng của Na-ô-mi qua đời, để bà và hai con ở lại. 4 Hai người con ấy lấy vợ là các phụ nữ Mô-áp. Một cô tên Ọt-pa và một cô tên Ru-tơ. Họ sống tại đó khoảng mười năm. 5 Sau đó cả Mác-lôn và Ki-li-ôn đều qua đời, để bà Na-ô-mi ở lại không chồng không con.

Na-ô-mi và Các Nàng Dâu Mô-áp

6 Bấy giờ Na-ô-mi đứng dậy với hai con dâu bà rời đồng bằng xứ Mô-áp để hồi hương, vì lúc ở đồng bằng Mô-áp bà có nghe rằng CHÚA đã đoái thăm dân Ngài và ban cho họ lương thực. 7 Vậy bà cùng hai con dâu bà chuẩn bị rời nơi họ đang sống để lên đường trở về xứ Giu-đa. 8 Nhưng Na-ô-mi bảo hai con dâu bà, “Các con hãy trở về nhà mẹ các con đi. Cầu xin CHÚA đối xử tốt với các con, như các con đã đối xử tốt với những người đã qua đời và với mẹ. 9 Cầu xin CHÚA ban phước cho các con, để người nào cũng được an vui hạnh phúc trong nhà chồng mới của mình.” Nói xong bà ôm hôn họ, và họ bật khóc nức nở.

10 Họ nói với bà, “Không, chúng con sẽ đi với mẹ về quê hương của mẹ.”

11 Nhưng Na-ô-mi đáp, “Hãy trở về, các con gái của mẹ. Tại sao các con muốn đi theo mẹ? Làm sao mẹ có thể sinh các con trai được nữa để chúng làm chồng các con? 12 Hãy về đi, các con gái của mẹ. Hãy đi đi, vì mẹ đã quá già để tái giá, cho dù mẹ nghĩ rằng mẹ vẫn còn hy vọng tái giá. Giả như tối nay mẹ lấy chồng và có thai rồi sinh các con trai, 13 liệu các con có thể đợi cho đến khi chúng khôn lớn chăng? Các con há có thể không lấy chồng khác sao? Không đâu, các con gái của mẹ ơi, nỗi sầu khổ của mẹ còn đắng cay hơn của các con rất nhiều, bởi vì tay CHÚA đã đưa ra chống lại mẹ.”

14 Bấy giờ họ lại khóc lớn tiếng, rồi Ọt-pa ôm hôn từ giã mẹ chồng của nàng, nhưng Ru-tơ cứ bám theo bà. 15 Na-ô-mi nói với nàng, “Này, em dâu của con đã trở về với dân của nó và với các thần của nó rồi; con cũng hãy trở về như em dâu của con đi.”

16 Nhưng Ru-tơ đáp, “Xin mẹ đừng ép con rời xa mẹ hay bắt con phải trở về mà không theo mẹ nữa, vì mẹ đi đâu, con sẽ theo đó; mẹ ở nơi nào, con sẽ ở nơi đó. Dân tộc của mẹ là dân tộc của con. Ðức Chúa Trời của mẹ là Ðức Chúa Trời của con. 17 Mẹ chết nơi nào, con cũng muốn chết và được chôn nơi đó. Ví bằng có điều chi ngoài cái chết phân cách con với mẹ, nguyện CHÚA giáng họa trên con.”

18 Khi Na-ô-mi thấy Ru-tơ đã cương quyết theo bà, bà không nói thêm với nàng điều gì nữa.

19 Vậy hai người lên đường đi về Bết-lê-hem. Khi họ vừa đến Bết-lê-hem cả thành đều xôn xao vì hai người. Các bà hỏi nhau, “Có phải đây là Na-ô-mi chăng?”

20 Na-ô-mi đáp, “Xin đừng gọi tôi là Na-ô-mi nữa, nhưng hãy gọi tôi là Ma-ra, vì Ðấng Toàn Năng đã đãi tôi cách đắng cay. 21 Tôi đã ra đi cách đầy dẫy, nhưng nay CHÚA đem tôi về tay không. Tại sao còn gọi tôi là Na-ô-mi làm chi, trong khi CHÚA đã đãi tôi cách khắc nghiệt, và Ðấng Toàn Năng đã giáng họa trên tôi?”

22 Như vậy Na-ô-mi và Ru-tơ cô dâu người Mô-áp của bà đã từ đồng bằng Mô-áp trở về. Họ đến Bết-lê-hem nhằm vào đầu mùa gặt.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành