Lê-vi Ký: Chương 7

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB03C007)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Đây là luật lệ về của lễ chuộc sự mắc lỗi, ấy là một vật chí thánh: 2. Trong nơi người ta giết con sinh dùng làm của lễ thiêu, thì hãy giết con sinh tế chuộc sự mắc lỗi, rồi rưới huyết ở chung quanh trên bàn thờ. 3. Đoạn dâng hết thảy mỡ, đuôi và mỡ chài, 4. hai trái cật và mỡ hai trái cật nơi cạnh hông và tấm da mỏng bọc gan, gỡ gần nơi hai trái cật. 5. Thầy tế lễ sẽ xông hết trên bàn thờ làm của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va: ấy là một của lễ chuộc sự mắc lỗi. 6. Mọi người nam trong vòng những thầy tế lễ sẽ ăn thịt đó tại trong một nơi thánh; ấy là một vật chí thánh. 7. Của lễ chuộc sự mắc lỗi cũng như của lễ chuộc tội, đồng một luật lệ nhau; con sinh sẽ thuộc về thầy tế lễ nào đã dùng nó làm lễ chuộc tội. 8. Còn thầy tế lễ dâng của lễ thiêu cho ai, sẽ được miếng da của con sinh dùng làm của lễ thiêu đó. 9. Phàm của lễ chay nào, hoặc nấu trong lò, hoặc chiên trên chảo hay là nướng trên vĩ, thì thuộc về thầy tế lễ đã đứng dâng. 10. Phàm của lễ chay, hoặc chế dầu, hoặc khô, phải cứ một mực phân cho các con trai A-rôn.

11. Đây là luật lệ về của lễ thù ân mà người ta phải dâng cho Đức Giê-hô-va. 12. Nếu ai dâng của lễ đó đặng cảm tạ, thì phải dâng chung với của lễ thù ân những bánh nhỏ không pha men, chế dầu, bánh tráng không pha men thoa dầu, bột lọc trộn làm bánh nhỏ chế dầu; 13. lại phải thêm bánh có pha men mà dâng với của lễ thù ân cảm tạ. 14. Họ sẽ lấy một phần trong mỗi lễ vật làm của lễ chay giơ lên dâng cho Đức Giê-hô-va; của lễ đó sẽ thuộc về thầy tế lễ đã rưới huyết của con sinh tế thù ân. 15. Thịt của con sinh tế cảm tạ thù ân thì phải ăn hết nội ngày đã dâng lên, không nên để sót chi lại đến sáng mai.

16. Nếu của lễ dâng về việc thường nguyện hay là lạc ý, thì phải ăn con sinh đó nội trong ngày đã dâng lên; còn dư lại thì ăn ngày mai. 17. Nhưng phần còn dư lại đến ngày thứ ba thì phải thiêu đi. 18. Nếu ai ăn thịt của lễ thù ân trong ngày thứ ba, thì người nào dâng của lễ đó sẽ chẳng được nhậm và chẳng kể chi của lễ đó cho người nữa; ấy là một điều gớm ghê, ai ăn thịt đó sẽ mang lấy tội mình. 19. Cũng chẳng nên ăn thịt đã đụng đến vật chi ô uế; phải thiêu đi. Còn thịt nào ăn được, ai tinh sạch mới nên ăn. 20. Ai đã bị ô uế, lại ăn thịt của lễ thù ân vẫn thuộc về Đức Giê-hô-va, thì sẽ bị truất khỏi dân sự mình. 21. Nếu ai đụng đến sự ô uế, hoặc của loài người, hoặc của loài vật hay là điều gì ghê gớm, mà lại ăn thịt của lễ thù ân vẫn thuộc về Đức Giê-hô-va, thì sẽ bị truất khỏi dân sự mình.

22. Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: 23. Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Chẳng nên ăn một thứ mỡ nào của bò, chiên hay là dê. 24. Mỡ của con thú nào chết hay là bị xé sẽ được dùng về mọi việc, nhưng các ngươi không nên ăn; 25. vì ai ăn mỡ của những thú người ta dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va, sẽ bị truất khỏi dân sự mình. 26. Trong nơi nào các ngươi ở chẳng nên ăn huyết, hoặc của loài chim hay là của loài súc vật. 27. Phàm ai ăn một thứ huyết nào sẽ bị truất khỏi dân sự mình.

28. Đức Giê-hô-va còn phán cùng Môi-se rằng: 29. Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Người nào dâng của lễ thù ân cho Đức Giê-hô-va, phải đem đến cho Ngài lễ vật do trong của lễ thù ân mình. 30. Chính tay người sẽ đem phần phải dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va; tức là mỡ và cái o, cái o để đặng dùng làm của lễ đưa qua đưa lại trước mặt Đức Giê-hô-va; 31. rồi thầy tế lễ sẽ xông mỡ trên bàn thờ, còn cái o thì thuộc về phần A-rôn và các con trai người. 32. Các ngươi cũng sẽ cho thầy tế lễ cái giò hữu về của lễ thù ân đặng làm của lễ giơ lên. 33. Còn ai trong vòng các con trai A-rôn dâng huyết và mỡ của con sinh tế thù ân, thì sẽ được phần cái giò hữu. 34. Vì trong những của lễ thù ân của dân Y-sơ-ra-ên ta lấy cái o mà họ đưa qua đưa lại trước mặt ta, và cái giò mà họ dâng giơ lên, đặng ban cho thầy tế lễ A-rôn và các con trai người, chiếu theo luật lệ đời đời mà dân Y-sơ-ra-ên phải giữ theo. 35. Ấy là phần trong những của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va mà phép xức dầu sẽ truyền cho A-rôn và các con trai người trong ngày nào lập họ làm chức tế lễ trước mặt Đức Giê-hô-va; 36. ấy là điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn dân Y-sơ-ra-ên phải ban cho họ từ ngày họ chịu phép xức dầu. Ấy là một luật lệ đời đời trải qua các thế đại.

37. Đó là luật về của lễ thiêu, về của lễ chay, về của lễ chuộc tội, về của lễ chuộc sự mắc lỗi, về của lễ phong chức và về của lễ thù ân, 38. mà Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se tại trên núi Si-na-i khi Ngài dặn biểu dân Y-sơ-ra-ên dâng của lễ mình cho Đức Giê-hô-va trong đồng vắng Si-na-i.

Bản Dịch 2011

Quy Luật về Của Lễ Chuộc Lỗi

1 Ðây là quy luật về của lễ chuộc lỗi, một lễ vật cực thánh: 2 Ở tại chỗ người ta giết con vật hiến tế làm của lễ thiêu, họ cũng sẽ giết con vật hiến tế làm của lễ chuộc lỗi. Huyết nó sẽ được rảy chung quanh bàn thờ. 3 Người dâng lễ sẽ dâng tất cả mỡ của con vật hiến tế, cái đuôi có mỡ và lớp mỡ bọc bộ lòng, 4 hai trái cật và lớp mỡ lưng bọc chúng, cùng lớp mỡ phía trên lá gan mà người ấy sẽ gỡ ra với hai trái cật. 5 Rồi tư tế sẽ thiêu chúng trên bàn thờ, làm một lễ vật dùng lửa dâng lên CHÚA. Ðó là của lễ chuộc lỗi. 6 Tất cả nam tư tế sẽ được ăn của lễ ấy. Lễ vật ấy phải được ăn trong nơi thánh. Ðó là vật cực thánh.

7 Của lễ chuộc lỗi cũng giống như của lễ chuộc tội. Chỉ có một quy luật cho cả hai: tư tế nào cử hành lễ chuộc tội sẽ được ban cho lễ vật ấy. 8 Tư tế nào dâng của lễ thiêu cho ai, tư tế ấy sẽ được ban cho bộ da của con vật hiến tế làm của lễ thiêu mà tư tế ấy đã dâng. 9 Mọi của lễ chay nướng trong lò và tất cả lễ vật gì chiên trong chảo hay nướng trên vỉ sẽ thuộc về tư tế dâng của lễ ấy. 10 Mọi của lễ chay có trộn dầu hay để khô sẽ thuộc về các con trai A-rôn và sẽ được chia đều cho họ.

Quy Luật về Của Lễ Cầu An

11 Ðây là quy luật về của lễ cầu an mà một người sẽ dâng lên CHÚA: 12 Nếu người ấy dâng của lễ cầu an để tỏ lòng cảm tạ, người ấy phải dâng của lễ cầu an cùng với của lễ cảm tạ, gồm bánh ngọt không men trộn dầu, bánh tráng không men có phết dầu, và bánh ngọt làm bằng bột thượng hạng trộn dầu đem chiên. 13 Ngoài các thứ bánh đem dâng để tạ ơn trong của lễ cầu an, người ấy cũng sẽ đem đến bánh ngọt có men. 14 Như thế người ấy sẽ dâng lên CHÚA một cái bánh từ mỗi thứ bánh làm của lễ. Các bánh ấy sẽ thuộc về tư tế đã rảy huyết của con vật hiến tế cầu an. 15 Thịt của con vật hiến tế tạ ơn trong của lễ cầu an sẽ được ăn nội trong ngày ấy, không được để đến sáng hôm sau.

16 Nhưng nếu con vật hiến tế là của lễ do sự khấn nguyện hoặc lạc ý, của lễ ấy sẽ được ăn ngay trong ngày dâng hiến; nếu còn thừa, có thể ăn ngày hôm sau; 17 nhưng thịt của con vật hiến tế còn lại đến ngày thứ ba phải được đem thiêu hết trong lửa. 18 Nếu qua ngày thứ ba mà thịt của con vật hiến tế cầu an còn được đem ra ăn, của lễ đó không còn được chấp nhận nữa; người dâng sẽ không còn được kể là đã dâng của lễ ấy nữa. Nó đã thành một vật gớm ghiếc; kẻ nào ăn thịt ấy sẽ mắc tội.

19 Nếu thịt con vật hiến tế bị chạm vào bất cứ vật gì không sạch, thịt ấy sẽ không được ăn, nó phải bị đem thiêu. Còn thịt khác, tất cả những người giữ mình thanh sạch đều có thể ăn. 20 Nhưng ai đang ở trong tình trạng ô uế mà ăn thịt của con vật hiến tế dâng lên CHÚA làm của lễ cầu an, người ấy phải bị khai trừ khỏi dân. 21 Phàm ai đụng chạm vào bất cứ vật gì không sạch, dù là người không sạch, hay thú vật không sạch, hay bất cứ vật gì không sạch, mà lại ăn thịt con vật hiến tế dâng lên CHÚA làm của lễ cầu an, người ấy phải bị khai trừ khỏi dân.”

Cấm Ăn Mỡ và Ăn Huyết

22 CHÚA phán với Môi-se rằng, 23 “Hãy nói với dân I-sơ-ra-ên: Các ngươi không được ăn mỡ bò, mỡ chiên, hay mỡ dê. 24 Mỡ của các thú vật bị chết hoặc bị thú dữ cắn xé có thể dùng vào mọi việc, nhưng tuyệt đối không được ăn. 25 Trong các ngươi, nếu ai ăn mỡ của một con thú đã được dùng lửa dâng lên CHÚA, kẻ ấy sẽ bị khai trừ khỏi dân.

26 Trong bất cứ nơi nào các ngươi cư ngụ, các ngươi không được ăn huyết, dù là huyết của loài chim hay của súc vật. 27 Phàm kẻ nào ăn bất cứ thứ huyết gì đều sẽ bị khai trừ khỏi dân.”

Phần của Tư Tế Trong Của Lễ

28 CHÚA phán với Môi-se rằng, 29 “Hãy nói với dân I-sơ-ra-ên: Ai trong các ngươi muốn dâng lên CHÚA một con vật hiến tế để làm của lễ cầu an, chính người ấy phải mang con vật hiến tế làm của lễ cầu an đến dâng lên CHÚA. 30 Chính tay người ấy phải mang của lễ đến để dùng lửa dâng lên CHÚA. Người ấy sẽ đem mỡ và cái ức, để cái ức sẽ được cầm đưa lên dâng trước mặt CHÚA. 31 Tư tế sẽ thiêu mỡ trên bàn thờ, nhưng cái ức sẽ thuộc về A-rôn và các con trai ông. 32 Các ngươi phải lấy đùi phải của con vật hiến tế cầu an biếu cho tư tế làm quà lễ. 33 Người nào trong các con trai của A-rôn dâng máu và mỡ của lễ cầu an sẽ được cái đùi phải làm phần quà lễ. 34 Vì Ta lấy cái ức được cầm đưa lên dâng và cái đùi đã dâng từ nơi dân I-sơ-ra-ên, tức từ của lễ cầu an của họ, mà ban cho Tư Tế A-rôn và các con trai ông. Ðó là quy luật vĩnh viễn trong dân I-sơ-ra-ên.

35 Ðó là phần dành cho A-rôn và các con trai ông từ những của lễ được dùng lửa dâng lên CHÚA, kể từ ngày họ được dẫn đến để làm các tư tế phục vụ CHÚA. 36 Những phần đó CHÚA đã truyền phải ban cho họ khi Ngài xức dầu phong chức họ. Ðó là quy luật vĩnh viễn trong dân I-sơ-ra-ên trải qua các thế hệ.

37 Ðó là quy luật về việc dâng của lễ thiêu, của lễ chay, của lễ chuộc tội, của lễ chuộc lỗi, của lễ tấn phong, và của lễ cầu an, 38 mà CHÚA đã truyền cho Môi-se trên Núi Si-nai, trong ngày Ngài truyền cho dân I-sơ-ra-ên mang các của lễ đến dâng lên CHÚA trong Ðồng Hoang Si-nai.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu