Sáng Thế Ký: Chương 18

Từ Thư Viện Tin Lành
(đổi hướng từ KTB01C018)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Đức Giê-hô-va đã hiện ra với ông gần đám sồi của Mam-rê vào lúc ông đang ngồi tại cửa trại trong một ngày nóng bức.

2. Ông ngước mắt lên nhìn, thì thấy có ba người đang đứng gần đó. Vừa thấy họ, từ cửa lều ông đã chạy đến để gặp họ. Ông đã sấp mình xuống đất, 3. rồi nói: "Thưa Chúa! Nếu tôi được ơn trước mặt Ngài, xin đừng lìa khỏi tôi tớ của Ngài. 4. Xin hãy cho tôi mang một ít nước để rửa chân cho quý Ngài, và rồi xin quý Ngài hãy nghỉ ngơi dưới tàng cây. 5. Bởi vì quý Ngài đã chiếu cố đến thăm tôi tớ của quý Ngài, xin cho phép tôi mang một ít bánh để quý Ngài lót dạ, rồi sau đó hãy đi." Họ nói: "Vâng! Hãy làm như những gì ngươi đã nói."

6. Áp-ra-ham vội vàng vào trong trại, nói với Sa-ra: "Hãy mau mau lấy ba đấu bột mịn, đem nhồi, rồi làm bánh." 7. Sau đó, Áp-ra-ham chạy đến bầy gia súc, bắt một con bê đực, thịt mềm và ngon, giao cho một đầy tớ trẻ, dặn phải chuẩn bị thật nhanh. 8. Sau đó, ông mang bơ, sữa, và thịt bê đã nấu, dọn ra trước mặt các vị đó - rồi ông đứng bên cạnh họ ở dưới bóng cây trong lúc họ ăn.

9. Họ hỏi ông: Sa-ra, vợ của ngươi, ở đâu? Ông trả lời: "Kìa, nàng đang ở trong trại." 10. Ngài nói: "Chắc chắn Ta sẽ trở lại đây với ngươi. Nầy, theo thời hạn của cuộc sống, Sa-ra, vợ của ngươi, sẽ có một con trai." Từ cửa trại phía sau người đó, Sa-ra đang lắng nghe.

11. Lúc đó Áp-ra-ham và Sa-ra đều đã già, tuổi đã cao. Sa-ra đã qua khỏi giai đoạn mà phụ nữ có thể sinh sản. 12. Vì vậy, Sa-ra đã cười thầm, rồi nói với chính mình: "Mình đã qua tuổi già, mà mình lại có được niềm vui đó hay sao? Ông chủ của mình cũng đã già rồi."

13. Đức Giê-hô-va đã nói với Áp-ra-ham: "Tại sao Sa-ra cười về việc nầy, và nói: Có thật là tôi đã già như thế nầy, mà vẫn sinh con được hay sao? 14. Có gì quá khó cho Đức Giê-hô-va hay không? Theo kỳ định Ta sẽ trở lại với ngươi. Theo thời hạn của cuộc sống, Sa-ra sẽ có một con trai."

15. Vì sợ nên Sa-ra đã chối rằng: "Tôi đâu có cười." Ngài phán: "Không! Ngươi đã cười."

16. Sau đó, các vị ấy đã đứng dậy, rời khỏi đó, rồi hướng về Sô-đôm. Áp-ra-ham đi theo để tiễn họ. 17. Đức Giê-hô-va phán: "Ta có nên giấu Áp-ra-ham điều Ta sắp làm hay không? 18. Áp-ra-ham chắc hẳn sẽ trở nên một dân lớn và hùng cường. Tất cả các dân tộc trên thế giới sẽ nhờ người mà được phước. 19. Bởi vì Ta biết rằng người sẽ truyền dạy cho con cái của người và những người trong gia đình của người sau nầy để họ gìn giữ đường lối của Đức Giê-hô-va, tức là làm những gì đúng và công chính, để Đức Giê-hô-va thực hiện cho Áp-ra-ham điều Ngài đã hứa với người."

20. Đức Giê-hô-va phán: "Bởi vì tiếng kêu than về Sô-đôm và Gô-mô-rơ thật quá lớn, tội lỗi của chúng rất nghiêm trọng. 21. Bây giờ Ta ngự xuống để xem chúng có làm như tiếng kêu than đã thấu đến Ta hay không. Có hay không thì Ta sẽ biết."

22. Các vị ấy quay khỏi nơi đó, đi về phía Sô-đôm, tuy nhiên Áp-ra-ham vẫn đứng trước mặt Đức Giê-hô-va. 23. Áp-ra-ham đã đến gần, rồi thưa: "Không lẽ Ngài sẽ tiêu diệt người công chính cùng với người gian ác? 24. Giả sử có năm mươi người công chính ở trong thành, không lẽ Ngài sẽ hủy diệt nơi đó, mà không chừa lại bởi vì năm mươi người ngay lành đang ở trong đó hay sao? 25. Điều đó thật xa lạ với cách mà Ngài cư xử trong việc nầy - đó là tiêu diệt người công chính chung với kẻ gian ác. Không lẽ người công chính cũng bị đối xử giống như kẻ gian ác? Điều đó thật xa lạ với Ngài. Không lẽ Đấng Phán Xét cả trái đất lại không làm điều đúng hay sao?" 26. Đức Giê-hô-va phán: "Nếu Ta tìm được tại Sô-đôm năm mươi người công chính ở trong thành, bởi vì những người ấy Ta sẽ chừa lại tất cả nơi đó."

27. Áp-ra-ham đáp lời và nói: "Xin hãy xem! Dù con chỉ là tro bụi, con cũng mạo muội thưa với Chúa: 28. Giả như trong số năm mươi người công chính, nếu thiếu năm người, không lẽ Ngài tiêu diệt cả thành chỉ vì thiếu mất năm người?" Ngài đáp: "Ta sẽ không tiêu diệt, nếu Ta tìm được bốn mươi lăm người tại đó."

30. Ông lại nói và thưa với Ngài: "Giả sử chỉ có bốn mươi người thì sao?" Ngài phán: "Ta sẽ không hủy diệt vì cớ bốn mươi người."

30. Rồi ông nói: "Chúa ôi! Xin Ngài đừng giận. Con thưa rằng giả sử chỉ tìm được ba mươi người thì sao?" Ngài phán: "Ta sẽ không tiêu diệt thành nếu Ta tìm được ba mươi người tại đó."

31. Ông nói: "Xin hãy xem! Con mạo muội thưa với Chúa: Giả sử ở đó chỉ có hai mươi người thì sao?" Ngài phán: "Ta sẽ không tiêu diệt thành vì có hai mươi người."

32. Ông nói: "Chúa ôi! Xin Ngài đừng giận. Con xin thưa chỉ một lần nữa. Giả sử chỉ tìm được mười người tại đó thì sao?" Ngài phán: "Ta sẽ không tiêu diệt vì cớ mười người."

33. Sau khi nói chuyện với Áp-ra-ham xong, Đức Giê-hô-va ra đi; còn Áp-ra-ham trở về chỗ của mình.

Bản Dịch 1925

1. Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ra-ham nơi lùm cây dẻ bộp của Mam-rê, đang khi ngồi nơi cửa trại lúc trời nắng ban ngày. 2. Áp-ra-ham nhướng mắt lên, thấy ba người đứng trước mặt. Vừa khi thấy, bèn bắt từ cửa trại chạy đến trước mặt ba người đó, sấp mình xuống đất, 3. và thưa rằng: Lạy Chúa, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin hãy ghé lại nhà kẻ tôi tớ Chúa, đừng bỏ đi luôn. 4. Xin các đấng hãy cho phép người ta lấy chút nước rửa chân các đấng, và xin hãy nằm nghỉ mát dưới cội cây nầy. 5. Tôi sẽ đi đem một miếng bánh cho các đấng ăn vững lòng, rồi sẽ dời gót lên đường; vì cớ ấy, nên mới quá bộ lại nhà kẻ tôi tớ các đấng vậy. Các đấng phán rằng: Hãy cứ việc làm như ngươi đã nói.

6. Đoạn, Áp-ra-ham lật đật vào trại đến cùng Sa-ra mà rằng: Hãy mau mau lấy ba đấu bột lọc nhồi đi, rồi làm bánh nhỏ. 7. Áp-ra-ham bèn chạy lại bầy, bắt một con bò con ngon, giao cho đầy tớ mau mau nấu dọn; 8. rồi lấy mỡ-sữa và sữa cùng con bò con đã nấu xong, dọn ngay trước mặt các đấng; còn người thì đứng hầu trước mặt, dưới cội cây. Vậy các đấng đó bèn ăn.

9. Các đấng hỏi Áp-ra-ham rằng: Sa-ra, vợ ngươi, ở đâu? Đáp rằng: Kìa, nàng ở trong trại kia. 10. Một đấng nói rằng: Trong độ một năm nữa, ta sẽ trở lại đây với ngươi không sai, và chừng đó, Sa-ra, vợ ngươi, sẽ có một con trai. Sa-ra ở nơi cửa trại sau lưng đấng đó, nghe các lời nầy.

11. Vả, Áp-ra-ham cùng Sa-ra đã già, tuổi tác đã cao; Sa-ra không còn chi nữa như thế thường người đàn bà. 12. Sa-ra cười thầm mà rằng: Già như tôi thế nầy, dễ còn được điều vui đó sao? Còn chúa tôi cũng đã già rồi! 13. Đức Giê-hô-va phán hỏi Áp-ra-ham rằng: Cớ sao Sa-ra cười như vậy mà rằng: Có quả thật rằng tôi già đến thế nầy lại còn sanh sản chăng? 14. Há có điều chi Đức Giê-hô-va làm không được chăng? Đến kỳ đã định, trong một năm nữa, ta sẽ trở lại cùng ngươi, và Sa-ra sẽ có một con trai. 15. Vì Sa-ra sợ, nên chối mà thưa rằng: Tôi có cười đâu! Nhưng Ngài phán rằng: Thật ngươi có cười đó!

16. Các đấng đều đứng dậy mà đi, ngó về phía, Sô-đôm. Áp-ra-ham cũng theo để tiễn bước các đấng.

17. Đức Giê-hô-va phán rằng: Lẽ nào ta giấu Áp-ra-ham điều chi ta sẽ làm sao? 18. vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một dân lớn và cường thạnh; các dân tộc trên thế gian đều sẽ nhờ người mà được phước. 19. Ta đã chọn người đặng người khiến dạy các con cùng nội nhà người giữ theo đạo Đức Giê-hô-va, làm các điều công bình và ngay thẳng; thế thì, Đức Giê-hô-va sẽ làm cho ứng nghiệm lời Ngài đã hứa cùng Áp-ra-ham. 20. Đức Giê-hô-va phán rằng: Tiếng kêu oan về Sô-đôm và Gô-mô-rơ thật là quá, tội lỗi các thành đó thật là trọng. 21. Ta muốn ngự xuống, để xem xét chúng nó ăn ở có thật như tiếng đã kêu thấu đến ta chăng; nếu chẳng thật, thì ta sẽ biết.

22. Vậy, các đấng bèn từ đó đi qua hướng Sô-đôm; nhưng Áp-ra-ham hãy còn đứng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va. 23. Áp-ra-ham lại gần và thưa rằng: Chúa sẽ diệt người công bình luôn với người độc ác sao? 24. Ngộ trong thành có năm mươi người công bình, Chúa cũng sẽ diệt họ hết sao? Há chẳng tha thứ cho thành đó vì cớ năm mươi người công bình ở trong sao? 25. Không lẽ nào Chúa làm điều như vậy, diệt người công bình luôn với kẻ độc ác; đến đỗi kể người công bình cũng như người độc ác. Không, Chúa chẳng làm điều như vậy bao giờ! Đấng đoán xét toàn thế gian, há lại không làm sự công bình sao? 26. Đức Giê-hô-va phán rằng: Nếu ta tìm được trong Sô-đôm năm mươi người công bình, vì tình thương bấy nhiêu người đó ta sẽ tha hết cả thành.

27. Áp-ra-ham lại thưa rằng: mặc dầu tôi đây vốn là tro bụi, song tôi cũng dám cả gan thưa lại cùng Chúa. 28. Hãy trong năm mươi người công bình rủi thiếu hết năm; vì cớ năm người thiếu Chúa sẽ diệt hết cả thành chăng? Ngài trả lời rằng: Nếu ta tìm được có bốn mươi lăm người, ta chẳng diệt thành đâu.

29. Áp-ra-ham cứ thưa rằng: Ngộ trong thành chỉ có bốn mươi người công bình, thì sẽ ra sao? Ngài phán rằng: Ta sẽ chẳng diệt đâu, vì tình thương bốn mươi nầy.

30. Áp-ra-ham tiếp: Tôi xin Chúa đừng giận, thì tôi sẽ thưa: Ngộ trong đó chỉ có ba mươi người, thì sẽ ra sao? Ngài phán: Nếu ta tìm trong đó có ba mươi người, thì ta chẳng diệt đâu.

31. Áp-ra-ham thưa rằng: Tôi đây cũng cả gan thưa cùng Chúa: Nếu chỉ có hai mươi người, thì lại làm sao? Ngài rằng: Vì tình thương hai mươi người đó, ta sẽ chẳng diệt thành đâu.

32. Áp-ra-ham lại thưa: Xin Chúa đừng giận, để cho tôi thưa chỉ một lần nầy nữa: Ngộ chỉ có mười người, thì nghĩ làm sao? Ngài phán rằng: Ta cũng sẽ chẳng diệt thành đâu, vì tình thương mười người đó.

33. Khi Đức Giê-hô-va phán xong cùng Áp-ra-ham, thì Ngài ngự đi; còn Áp-ra-ham trở về trại mình.

Bản Dịch 2011

Ðứa Con của Lời Hứa

1 CHÚA hiện ra với Áp-ra-ham nơi đám sồi của Mam-rê. Vào một ngày rất nóng bức kia, ông đang ngồi trước cửa lều của ông; 2 khi ngước nhìn lên, ông thấy ba người đàn ông đang đứng gần đó. Vừa thấy họ, ông liền từ cửa lều chạy ra chào họ. Ông sấp mình xuống đất trước mặt họ 3 và nói, “Thưa Ngài, nếu tôi được ơn trước mặt Ngài, xin Ngài đừng vội rời tôi tớ Ngài mà tiếp tục lên đường, 4 nhưng xin mời Các Ngài nghỉ mát dưới bóng cây này một lát, để tôi mang ra ít nước cho Các Ngài rửa chân. 5 Xin để tôi mang ra một ít bánh để Các Ngài dùng cho vững bụng, rồi sau đó Các Ngài sẽ tiếp tục lên đường, vì Các Ngài đã chiếu cố đến thăm tôi tớ của Các Ngài.”

Họ đáp, “Hãy làm như điều ngươi vừa nói.”

6 Áp-ra-ham vội vàng đi vào lều của Sa-ra và nói, “Em hãy lấy ba lường bột hảo hạng, đem nhồi liền, và làm bánh đãi khách.” 7 Xong Áp-ra-ham chạy đến bầy súc vật, bắt một con bê thịt mềm và ngon, giao cho một đầy tớ, và bảo phải làm thịt cho lẹ. 8 Ðoạn ông lấy bơ, sữa, và thịt con bê đã nấu chín dọn ra trước mặt các đấng ấy; rồi ông đứng hầu dưới bóng cây trong khi khách dùng bữa.

9 Các đấng ấy hỏi ông, “Sa-ra vợ ngươi đâu?”

Ông đáp, “Thưa nàng đang ở trong lều kia.”

10 Một đấng nói, “Khoảng một năm nữa, Ta sẽ trở lại đây thăm ngươi, khi ấy Sa-ra vợ ngươi sẽ có một con trai.” Bấy giờ Sa-ra đang ngồi nơi cửa lều ở phía sau và nghe thoáng được điều đó –11 Lúc ấy cả Áp-ra-ham và Sa-ra đều đã già và cao tuổi. Sa-ra đã qua thời kỳ sinh con của phụ nữ– 12 Sa-ra cười thầm và tự nhủ, “Mình đã già rồi, chồng mình cũng đã già rồi, lẽ nào mình còn có niềm vui làm mẹ được sao?”

13 CHÚA hỏi Áp-ra-ham, “Tại sao Sa-ra cười và nói, ‘Nay tôi đã già, lẽ nào tôi sẽ sinh con được sao?’ 14 Có gì quá khó cho CHÚA chăng? Ðến thời điểm đã định, khoảng một năm nữa, Ta sẽ trở lại thăm ngươi, khi ấy Sa-ra sẽ có một con trai.”

15 Nhưng Sa-ra chối rằng, “Tôi đâu có cười,” vì bà sợ.

Ngài phán, “Không, ngươi thật đã cười đó.”

Áp-ra-ham Cầu Thay cho Sô-đôm

16 Sau đó các đấng ấy đứng dậy khỏi chỗ đó và nhìn về hướng Sô-đôm; Áp-ra-ham đi theo họ để tiễn họ lên đường. 17 CHÚA phán, “Ta có nên giấu Áp-ra-ham những gì Ta sắp làm chăng? 18 Này Áp-ra-ham sẽ trở thành một dân lớn và mạnh; mọi nước trên thế gian sẽ nhờ nó mà được phước. 19 Vì Ta biết nó; nó sẽ dạy bảo con cái nó và những người nhà nó sau này giữ theo đường lối CHÚA, mà sống ngay lành và thi hành công lý, để CHÚA sẽ thực hiện cho Áp-ra-ham những gì Ngài đã hứa với nó.” 20 Ðoạn CHÚA phán, “Tiếng kêu gào nghịch lại Sô-đôm và Gô-mô-ra thật quá lớn! Tội của chúng quá nặng! 21 Ta phải đích thân ngự xuống để xem có đúng như tiếng kêu gào đã thấu đến Ta chăng. Thật hư thế nào, Ta sẽ rõ.”

22 Hai đấng kia quay bước rời nơi ấy và tiến về Sô-đôm, nhưng Áp-ra-ham vẫn còn đứng đó trước mặt CHÚA. 23 Áp-ra-ham lại gần và thưa, “Chẳng lẽ Ngài sẽ diệt sạch cả người ngay lành luôn với kẻ gian ác sao? 24 Giả sử có năm mươi người ngay lành trong thành, chẳng lẽ Ngài sẽ diệt sạch nơi ấy, mà không chừa nó lại vì cớ năm mươi người ngay lành trong đó sao? 25 Chắc chắn Ngài không làm một việc như thế bao giờ. Giết người ngay lành chung với phường gian ác, và để người ngay lành bị hình phạt chung với kẻ gian ác; nguyện Ngài sẽ không bao giờ làm như thế. Lẽ nào Ðấng Phán Xét cả thế gian lại không thực thi công lý sao?”

26 CHÚA phán, “Nếu Ta tìm thấy trong Thành Sô-đôm năm mươi người ngay lành, thì vì cớ năm mươi người ấy, Ta sẽ tha cho cả thành.”

27 Áp-ra-ham thưa, “Dẫu biết con đây chỉ là tro bụi, con cũng xin cả gan thưa với Chúa: 28 Giả như trong số năm mươi người ấy lỡ thiếu mất năm người ngay lành, chẳng lẽ Ngài cũng sẽ tiêu diệt thành ấy, vì đã thiếu mất năm người sao?”

Ngài đáp, “Ta sẽ không tiêu diệt thành ấy, nếu Ta tìm được bốn mươi lăm người trong đó.”

29 Ông lại thưa với Ngài nữa, “Giả như chỉ tìm được bốn mươi người thì sao?”

Ngài đáp, “Vì cớ bốn mươi người ấy, Ta sẽ không tiêu diệt thành đâu.”

30 Ông lại thưa, “Ôi, xin Chúa đừng giận con nếu con nói tiếp: Giả như chỉ tìm được ba mươi người thì sao?”

Ngài đáp, “Ta sẽ không tiêu diệt thành đâu, nếu Ta tìm được ba mươi người trong đó.”

31 Ông nói, “Xin cho con dám cả gan thưa với Chúa thêm: Giả như chỉ tìm được hai mươi người thì sao?”

Ngài đáp, “Vì cớ hai mươi người ấy, Ta sẽ không tiêu diệt thành đâu.”

32 Bấy giờ ông nói, “Ôi xin Chúa đừng giận con, xin cho con nói chỉ một lần này nữa thôi: Giả như chỉ tìm thấy mười người thì sao?”

Ngài đáp, “Vì cớ mười người ấy, Ta sẽ không tiêu diệt thành đâu.”

33 Sau khi nói chuyện với Áp-ra-ham xong, CHÚA lên đường; còn Áp-ra-ham trở về chỗ ở của ông.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành