Sáng Thế Ký: Chương 12

Từ Thư Viện Tin Lành
(đổi hướng từ KTB01C012)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Đức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram: "Hãy rời khỏi xứ sở của ngươi, khỏi bà con thân tộc của ngươi, khỏi nhà cha của ngươi, để đi đến một xứ sở mà Ta sẽ chỉ cho. 2. Ta sẽ làm cho ngươi trở nên một dân lớn, sẽ ban phước cho ngươi, làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước cho ngươi, nguyền rủa kẻ nào nguyền rủa ngươi. Mọi dân tộc trên đất sẽ nhờ ngươi mà được phước."

4. Vì vậy, Áp-ram đã đi theo như lời Đức Giê-hô-va đã truyền cho ông. Lót đã đi với Áp-ram. Áp-ram được bảy mươi lăm tuổi khi ông rời khỏi Cha-ran. 5. Áp-ram đã dẫn Sa-rai - vợ của ông, và Lót - con trai của em ông - họ đã gom góp tất cả những vật họ sở hữu và những người mà họ có được tại Cha-ran, để đi đến xứ Ca-na-an; và rồi họ đã đến xứ Ca-na-an.

6. Áp-ram đã đi xuyên qua cả xứ, đến tận một nơi tại Si-chem, là nơi có cây sồi của Mô-rê. Lúc đó dân Ca-na-an đang sống trong xứ. 7. Đức Giê-hô-va đã hiện ra cùng Áp-ram và phán: "Ta sẽ ban cho dòng dõi của ngươi xứ nầy." Tại đó, Áp-ram đã lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, là Đấng đã hiện ra với ông.

8. Từ đó, ông đã di chuyển đến vùng đồi núi thuộc phía đông của Bê-tên, và ông đã đóng trại tại một nơi có Bê-tên ở phía tây và A-hi ở phía đông. Tại đó ông đã lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va và cầu khẩn danh của Đức Giê-hô-va. 9. Và rồi, Áp-ram đã tiếp tục hành trình để đi về Nê-ghép.

10. Lúc đó có một nạn đói ở trong xứ - Áp-ram đã đi xuống Ai-cập để kiều ngụ tại đó, bởi vì nạn đói trong xứ quá trầm trọng. Sau đó, khi gần đến Ai-cập, ông đã nói với Sa-rai, vợ của mình: "Xem nầy, anh biết em là một phụ nữ xinh đẹp. 12. Vì vậy khi người Ai-cập thấy em, họ sẽ nói: Đó là vợ của hắn, và rồi họ sẽ giết anh, nhưng để cho em được sống. 13. Vì vậy, xin em hãy nói em là em gái của anh, để vì em mà anh có thể được tốt đẹp, và nhờ em mà anh được sống."

14. Khi Áp-ram vào Ai Cập, người Ai Cập thấy người phụ nữ nầy rất xinh đẹp. 15. Các quan chức của Pha-ra-ôn đã nhìn thấy nàng, và họ đã ca tụng nàng với Pha-ra-ôn, và nàng bị đem vào cung của Pha-ra-ôn. 16. Nhờ nàng, vua đã hậu đãi Áp-ram, và ông đã được nhiều chiên, bò, lừa đực, tôi trai, tớ gái, lừa cái, và lạc đà.

17. Tuy nhiên vì cớ Sa-rai, vợ của Áp-ram, Đức Giê-hô-va đã giáng những tai họa lớn trên Pha-ra-ôn và nhà của ông. 18. Pha-ra-ôn đã gọi Áp-ram rồi nói: "Nhà ngươi đã làm gì cho ta vậy? Tại sao ngươi không nói với ta rằng nàng là vợ của ngươi? 19. Tại sao ngươi đã nói rằng nàng là em gái của tôi, khiến ta đã bắt nàng để làm vợ của ta? Bây giờ vợ của ngươi đây, hãy nhận lại, rồi đi đi." 20. Pha-ra-ôn đã truyền lệnh cho những người của ông đưa Áp-ram, vợ của ông, cùng với tất cả tài sản của ông, ra đi.

Bản Dịch 1925

1. Vả, Đức Giê-hô-va có phán cùng Áp-ram rằng: Ngươi hãy ra khỏi quê hương, vòng bà con và nhà cha ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. 2. Ta sẽ làm cho ngươi nên một dân lớn; ta sẽ ban phước cho ngươi, cùng làm nổi danh ngươi, và ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3. Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, rủa sả kẻ nào rủa sả ngươi; và các chi tộc nơi thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.

4. Rồi Áp-ram đi, theo như lời Đức Giê-hô-va đã phán dạy; Lót đồng đi với người. Khi Áp-ram ra khỏi Cha-ran, tuổi người được bảy mươi lăm. 5. Áp-ram dẫn Sa-rai, vợ mình, Lót, cháu mình, cả gia tài đã thâu góp, và các đầy tớ đã được tại Cha-ran, từ đó ra, để đi đến xứ Ca-na-an; rồi, chúng đều đến xứ Ca-na-an. 6. Áp-ram trải qua xứ nầy, đến cây dẻ bộp của Mô-rê, tại Si-chem. Vả, lúc đó, dân Ca-na-an ở tại xứ.

7. Đức Giê-hô-va hiện ra cùng Áp-ram mà phán rằng: Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi đất nầy! Rồi tại đó Áp-ram lập một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va, là Đấng đã hiện đến cùng người.

8. Từ đó, người đi qua núi ở về phía đông Bê-tên, rồi đóng trại; phía tây có Bê-tên, phía đông có A-hi. Đoạn, người lập tại đó một bàn thờ cho Đức Giê-hô-va và cầu khẩn danh Ngài. 9. Kế sau, Áp-ram vừa đi vừa đóng trại lần lần đến Nam phương.

10. Bấy giờ, trong xứ bị cơn đói kém; sự đói kém ấy lớn, nên Áp-ram xuống xứ Ê-díp-tô mà kiều ngụ. 11. Khi hầu vào đất Ê-díp-tô, Áp-ram bèn nói cùng Sa-rai, vợ mình, rằng: Nầy, ta biết ngươi là một người đàn bà đẹp. 12. Gặp khi nào dân Ê-díp-tô thấy ngươi, họ sẽ nói rằng: Ấy là vợ hắn đó; họ sẽ giết ta, nhưng để cho ngươi sống. 13. Ta xin hãy xưng ngươi là em gái ta, hầu cho sẽ vì ngươi mà ta được trọng đãi và giữ toàn mạng ta. 14. Áp-ram vừa đến xứ Ê-díp-tô, dân Ê-díp-tô nhìn thấy người đàn bà đó đẹp lắm. 15. Các triều thần của Pha-ra-ôn cũng thấy người và trằm trồ trước mặt vua; đoạn người đàn bà bị dẫn vào cung Pha-ra-ôn. 16. Vì cớ người, nên Pha-ra-ôn hậu đãi Áp-ram, và Áp-ram được nhiều chiên, bò, lừa đực, lừa cái, lạc đà, tôi trai và tớ gái. 17. Song vì Sa-rai, vợ Áp-ram, nên Đức Giê-hô-va hành phạt Pha-ra-ôn cùng nhà người bị tai họa lớn. 18. Pha-ra-ôn bèn đòi Áp-ram hỏi rằng: Ngươi đã làm chi cho ta vậy? Sao không tâu với ta rằng là vợ ngươi? 19. Sao đã nói rằng: người đó là em gái tôi? nên nỗi ta đã lấy nàng làm vợ. Bây giờ, vợ ngươi đây; hãy nhận lấy và đi đi. 20. Đoạn, Pha-ra-ôn hạ lịnh cho quan quân đưa vợ chồng Áp-ram cùng hết thảy tài vật của người đi.

Bản Dịch 2011

Áp-ram Ðược CHÚA Chọn

1 Bấy giờ CHÚA phán với Áp-ram, “Hãy rời khỏi xứ sở ngươi, bà con ngươi, và nhà cha ngươi, để đi đến xứ Ta sẽ chỉ cho. 2 Ta sẽ làm cho ngươi trở nên một dân lớn. Ta sẽ ban phước cho ngươi và làm nổi danh ngươi. Ngươi sẽ thành một nguồn phước. 3 Ta sẽ ban phước cho người nào chúc phước ngươi, và sẽ nguyền rủa kẻ nào nguyền rủa ngươi. Mọi dân trên thế gian sẽ nhờ ngươi mà được phước.”

4 Áp-ram ra đi như CHÚA đã phán với ông và Lót đi với ông. Áp-ram được bảy mươi lăm tuổi khi ông rời khỏi Cha-ran. 5 Áp-ram dẫn Sa-rai vợ ông và Lót cháu ông; họ đem theo mọi tài sản họ đã tạo được và mọi gia nhân họ có được tại Cha-ran và lên đường đi đến xứ Ca-na-an, và họ đã đến được xứ đó.

6 Áp-ram đi ngang qua xứ ấy và đến một nơi tại Si-chem, nơi có cây sồi của Mô-rê. Lúc ấy dân Ca-na-an đang sống trong xứ. 7 Bấy giờ CHÚA hiện ra với Áp-ram và phán, “Ta sẽ ban cho dòng dõi ngươi xứ này.” Ông bèn xây tại đó một bàn thờ để thờ phượng CHÚA, Ðấng đã hiện ra với ông.

8 Từ đó ông di chuyển về miền đồi núi ở phía đông của Bê-tên, rồi hạ trại tại đó; đó là nơi phía tây có Bê-tên và phía đông có Ai. Tại đó ông xây một bàn thờ để thờ phượng CHÚA và kêu cầu danh CHÚA. 9 Sau đó Áp-ram lại tiếp tục lên đường, đi từng chặng một, dần dần tiến về Miền Nam.

Áp-ram Kiều Ngụ tại Ai-cập

10 Bấy giờ trong xứ bị một nạn đói, nên Áp-ram đi xuống Ai-cập để kiều ngụ tại đó, vì nạn đói trong xứ quá khốc liệt. 11 Khi sắp sửa vào xứ Ai-cập, ông nói với Sa-rai vợ ông, “Em à, anh biết em là một phụ nữ xinh đẹp; 12 do đó khi người Ai-cập thấy em, thế nào họ cũng sẽ nói, ‘Vợ hắn đấy!’ Rồi họ sẽ giết anh và để em sống. 13 Vì vậy anh xin em cứ nói em là em gái của anh, để vì cớ em, người ta sẽ đối xử tốt với anh, và nhờ em, anh sẽ bảo tồn được mạng sống.”

14 Khi Áp-ram vừa đến Ai-cập, người Ai-cập trông thấy bà quả là một phụ nữ cực kỳ xinh đẹp. 15 Các thượng quan của Pha-ra-ôn trông thấy bà, họ trầm trồ khen ngợi nét đẹp của bà trước mặt Pha-ra-ôn. Thế là bà bị bắt đưa vào cung điện của Pha-ra-ôn. 16 Vì cớ bà, nhà vua đối xử với Áp-ram rất trọng hậu. Ông được ban cho nhiều chiên, bò, lừa đực, tôi trai, tớ gái, lừa cái, và lạc đà.

17 Nhưng vì cớ Sa-rai vợ Áp-ram, CHÚA giáng các tai họa lớn trên Pha-ra-ôn và cả hoàng tộc. 18 Pha-ra-ôn bèn triệu Áp-ram vào và hỏi, “Ngươi đã làm gì cho ta vậy? Tại sao ngươi không nói cho ta biết nàng là vợ ngươi? 19 Tại sao ngươi bảo, ‘Nàng là em gái tôi,’ khiến ta đã bắt nàng để làm vợ ta? Bây giờ vợ ngươi đây, hãy nhận lại, và đi đi.”

20 Vậy Pha-ra-ôn truyền lịnh cho thuộc hạ của ông dẫn độ Áp-ram, vợ ông, và tất cả những gì thuộc về ông ra khỏi xứ.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành