II Sử Ký: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
Phiên bản vào lúc 16:15, ngày 6 tháng 8 năm 2020 của Admin (Thảo luận | đóng góp) (→‎Bản Dịch 1925)
(khác) ← Phiên bản cũ | xem phiên bản hiện hành (khác) | Phiên bản mới → (khác)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Lúc này Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, đã được hùng mạnh trong vương quốc của mình, bởi vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của vua đã ở cùng vua và làm cho vua rất được tôn kính.

Sa-lô-môn triệu tập toàn thể Y-sơ-ra-ên, các vị chỉ huy trưởng nghìn quân và trăm quân, các thẩm phán, và các lãnh đạo của toàn thể Y-sơ-ra-ên, những trưởng tộc. Sau đó, Sa-lô-môn, và toàn thể hội chúng cùng với ông, đã đi lên một nơi cao tại Ga-ba-ôn, bởi vì Lều Hội Kiến của Đức Chúa Trời - mà đầy tớ của Đức Giê-hô-va là Môi-se đã làm trong hoang mạc - ở tại đó. Tuy nhiên, Đa-vít đã rước Rương của Đức Chúa Trời từ Ki-ri-át Giê-a-rim đến nơi Đa-vít đã chuẩn bị cho Rương, vì vua đã dựng một cái lều cho Rương tại Giê-ru-sa-lem. Lúc này, bàn thờ bằng đồng mà Bết-sa-lê-ên, con trai U-ri, cháu Hu-rơ, làm, đã được ông đặt trước Đền Tạm của Đức Giê-hô-va. Sa-lô-môn và hội chúng đến đó cầu vấn Ngài. Sa-lô-môn đến tại bàn thờ bằng đồng, trước Đức Giê-hô-va tại Lều Hội Kiến, và dâng một nghìn tế lễ thiêu trên bàn thờ.

Đêm hôm đó, Đức Chúa Trời hiện đến với Sa-lô-môn, và phán cùng ông rằng: “Hãy cầu xin điều mà con muốn Ta ban cho con.”

Và Sa-lô-môn đã thưa với Đức Chúa Trời: “Ngài đã bày tỏ lòng thương xót lớn lao cho Đa-vít, thân phụ con, và đã đặt con làm vua kế vị người. Bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Nguyện lời Ngài đã hứa với Đa-vít, thân phụ con, được ứng nghiệm; bởi vì Ngài đã lập con làm vua trên một dân tộc nhiều như bụi đất. Bây giờ, xin ban cho con sự khôn ngoan và tri thức để con lãnh đạo dân nầy - bởi vì ai có thể phân xử dân tộc lớn lao của Ngài?”

Sau đó, Đức Chúa Trời phán với Sa-lô-môn: “Đây là điều xuất phát từ lòng của con; và bởi vì con đã không xin giàu có, phú quý, tôn trọng, hoặc mạng sống của những kẻ thù; con cũng không xin sống lâu, nhưng xin sự khôn ngoan và tri thức cho chính mình, để phân xử dân của Ta, là dân mà Ta đã lập con làm vua, cho nên sự khôn ngoan và tri thức đã được ban cho con. Và Ta cũng sẽ ban cho con sự giàu có, phú quý, tôn trọng đến nỗi không có vua nào trước con và sau con có được như vậy.”

Sau đó, từ Lều Hội Kiến tại nơi cao ở Ga-ba-ôn, Sa-lô-môn trở về Giê-ru-sa-lem, và trị vì trên Y-sơ-ra-ên.

Quân Sự và Kinh Doanh

Sa-lô-môn đã thu thập nhiều xe ngựa và kỵ binh, ông có một nghìn bốn trăm xe ngựa và mười hai nghìn kỵ binh, họ được vua đặt đồn trú tại những thành có xe ngựa và với vua tại Giê-ru-sa-lem. Vua làm cho bạc và vàng tại Giê-ru-sa-lem tầm thường như đá sỏi, và cây bá hương nhiều như cây sung tại vùng đất thấp. Sa-lô-môn có nhiều ngựa được nhập từ Ai Cập và Kê-vê; các thương gia của vua mua chúng từ Kê-vê theo thời giá. Họ cũng mua và nhập từ Ai Cập: mỗi xe ngựa giá sáu trăm miếng bạc, mỗi con ngựa giá một trăm năm mươi miếng bạc; rồi thông qua những người môi giới, họ xuất cảng chúng cho tất cả các vua của dân Hi-tít và các vua của dân Sy-ria.

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, đã được hùng mạnh trong vương quốc của mình, bởi vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của ông đã ở cùng ông và làm cho ông rất cao trọng.

2. Sa-lô-môn nói cùng toàn thể Y-sơ-ra-ên, cùng các vị chỉ huy trưởng nghìn quân và trăm quân, cùng các thẩm phán, và cùng các lãnh đạo của toàn thể Y-sơ-ra-ên - các trưởng tộc. 3. Sau đó, Sa-lô-môn và toàn thể hội chúng cùng với ông, đã đi lên một nơi cao tại Ga-ba-ôn, vì Lều Hội Kiến của Đức Chúa Trời - mà đầy tớ của Đức Giê-hô-va là Môi-se đã làm trong hoang mạc - ở tại đó. 4. Tuy nhiên Đa-vít đã rước Rương của Đức Chúa Trời từ Ki-ri-át Giê-a-rim đến nơi Đa-vít đã chuẩn bị cho nó, bởi vì người đã dựng một cái lều cho nó tại Giê-ru-sa-lem. 5. Lúc này, bàn thờ bằng đồng mà Bết-sa-lê-ên, con trai U-ri, cháu Hu-rơ, làm, đã được ông đặt trước Đền Tạm của Đức Giê-hô-va. Sa-lô-môn và hội chúng đến đó cầu vấn Ngài. 6. Sa-lô-môn đến bàn thờ bằng đồng, trước Đức Giê-hô-va tại Lều Hội Kiến, và dâng một nghìn tế lễ thiêu trên đó.

7. Đêm hôm đó, Đức Chúa Trời hiện đến với Sa-lô-môn, và phán cùng ông rằng: “Hãy xin điều mà Ta sẽ ban cho con.”

8. Và Sa-lô-môn đã thưa với Đức Chúa Trời: “Ngài đã bày tỏ lòng thương xót lớn lao cho Đa-vít, thân phụ con, và đã đặt con làm vua thế chỗ của người. 9. Bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ôi! Nguyện lời hứa của Ngài với Đa-vít, thân phụ con, được ứng nghiệm; bởi vì Ngài đã lập con làm vua trên một dân tộc nhiều như bụi đất. 10. Bây giờ, xin ban cho con sự khôn ngoan và tri thức để con ra vào trước mặt dân tộc nầy. Bởi vì ai có thể phân xử dân tộc lớn lao của Ngài?”

11. Sau đó, Đức Chúa Trời phán với Sa-lô-môn: “Bởi vì đây là điều từ lòng của con; và con đã không xin giàu có, phú quý, tôn trọng, hoặc mạng sống của những kẻ thù; con cũng không xin sống lâu, nhưng xin sự khôn ngoan và tri thức cho chính mình, để phân xử dân của Ta, là dân mà Ta đã lập con làm vua, 12. sự khôn ngoan và tri thức đã được ban cho con. Và Ta cũng sẽ ban cho con sự giàu có, phú quý, tôn trọng đến nỗi không có vua nào trước con và sau con có được như vậy.”

13. Sau đó, từ Lều Hội Kiến tại nơi cao ở Ga-ba-ôn, Sa-lô-môn trở về Giê-ru-sa-lem, và trị vì trên Y-sơ-ra-ên.

Quân Sự và Kinh Doanh

14. Sa-lô-môn đã thu thập nhiều xe ngựa và kỵ binh, ông có một nghìn bốn trăm xe ngựa và mười hai nghìn kỵ binh, họ được vua đặt đồn trú tại những thành có xe ngựa và với vua tại Giê-ru-sa-lem. 15. Vua làm cho bạc và vàng tại Giê-ru-sa-lem tầm thường như đá sỏi, và cây bá hương nhiều như cây sung tại vùng đất thấp. 16. Sa-lô-môn có nhiều ngựa được nhập từ Ai Cập và Kê-vê; các thương gia của vua mua chúng từ Kê-vê theo thời giá. 17. Họ cũng mua và nhập từ Ai Cập: mỗi xe ngựa giá sáu trăm miếng bạc, mỗi con ngựa giá một trăm năm mươi miếng bạc; rồi thông qua những người môi giới, họ xuất cảng chúng cho tất cả các vua của dân Hi-tít và các vua của dân Sy-ria.

Bản Dịch 1925

1. Sa-lô-môn, con trai Đa-vít, được vững bền trong nước mình; Giê-hô-va Đức Chúa Trời người ở cùng người, và làm cho người rất thạnh vượng.

2. Sa-lô-môn truyền bảo cả Y-sơ-ra-ên, các quan tướng ngàn người và trăm người, các quan xét và hết thảy các trưởng trong Y-sơ-ra-ên, là các trưởng tộc, phải đến; 3. đoạn, Sa-lô-môn và cả hội chúng đều đi lên nơi cao tại Ga-ba-ôn; vì ở đó có hội mạc của Đức Chúa Trời, mà Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã làm nơi đồng vắng 4. (nhưng Đa-vít đã rước hòm Đức Chúa Trời từ Ki-ri-át-Giê-a-rim lên đến nơi người đã dọn sẵn cho hòm; vì người đã dựng cho hòm ấy một cái trại tại Giê-ru-sa-lem). 5. Vả, ở trước đền tạm của Đức Giê-hô-va có bàn thờ đồng mà Bết-sa-lê-ên, con trai U-ri, cháu Hu-rơ, đã làm; Sa-lô-môn và hội chúng đều đến nơi đó. 6. Sa-lô-môn bèn lên đến bàn thờ bằng đồng đặt ở trước mặt Đức Giê-hô-va tại hội mạc, và dâng một ngàn của lễ thiêu trên bàn thờ ấy.

7. Chính đêm ấy, Đức Chúa Trời hiện đến cùng Sa-lô-môn, mà phán rằng: Ngươi muốn ta ban cho điều gì, hãy xin đi. 8. Sa-lô-môn thưa cùng Đức Chúa Trời rằng: Chúa đã ban ơn rộng cho Đa-vít, cha tôi, và đã đặt tôi làm vua thế cho người. 9. Lạy Giê-hô-va Đức Chúa Trời, bây giờ nguyện cho lời Chúa hứa cùng Đa-vít, cha tôi, được ứng nghiệm; vì Chúa đã lập tôi lên làm vua dân sự này đông như bụi đất. 10. Vậy, xin Chúa ban cho tôi sự khôn ngoan và tri thức, để tôi ra vào trước mặt dân sự này; vì ai dễ xét đoán được dân của Chúa rất đông dường kia? 11. Đức Chúa Trời phán với Sa-lô-môn rằng: Ta đã lập ngươi làm vua dân sự ta; vả, vì ngươi có lòng như vậy, không có cầu xin sự giàu có, của cải, tôn vinh, hay là mạng sống của những kẻ ghen ghét ngươi, và cũng chẳng có xin sự sống lâu, nhưng lại cầu xin sự khôn ngoan và tri thức cho mình, để xét đoán dân sự ta, 12. nên ta đã ban sự khôn ngoan và tri thức cho ngươi; ta lại sẽ ban cho ngươi sự giàu có, của cải, tôn vinh, đến đỗi các vua trước ngươi không hề có như vậy, và sau ngươi cũng sẽ chẳng có vua nào được như thế.

13. Đoạn, Sa-lô-môn từ nơi cao tại Ga-ba-ôn, ở trước hội mạc, trở về Giê-ru-sa-lem; và người cai trị Y-sơ-ra-ên.

14. Sa-lô-môn nhóm những xe và lính kỵ, được một ngàn bốn trăm cỗ xe, và mười hai ngàn lính kỵ; người để nó trong thành chứa xe, và gần nơi vua tại Giê-ru-sa-lem. 15. Vua làm cho bạc vàng trong Giê-ru-sa-lem ra thường như đá sỏi, và cây bá hương nhiều như cây sung nơi đồng bằng. 16. Còn ngựa của Sa-lô-môn đều từ Ê-díp-tô mà ra; các con buôn của vua đi lãnh mua nó từng bầy, mỗi bầy theo giá nhất định. 17. Người ta từ xứ Ê-díp-tô mua đem lên một cái xe giá sáu trăm siếc-lơ bạc, còn một con ngựa giá một trăm năm mươi siếc-lơ; các vua dân Hê-tít và vua Sy-ri cũng theo giá ấy nhờ những con buôn của vua mà mua về.

Bản Dịch 2011

Sa-lô-môn Xin Sự Khôn Ngoan

1 Sa-lô-môn con của Ða-vít củng cố vương quyền trong vương quốc của ông. CHÚA, Ðức Chúa Trời của ông, ở với ông; Ngài làm cho ông rất được tôn trọng. 2 Sa-lô-môn triệu tập tất cả những người lãnh đạo trong dân I-sơ-ra-ên, gồm các chỉ huy trưởng hàng ngàn quân, các chỉ huy trưởng hàng trăm quân, các quan tư pháp, các quan hành pháp trong khắp nước I-sơ-ra-ên, và các vị trưởng tộc. 3 Sa-lô-môn và toàn thể hội chúng I-sơ-ra-ên đi với ông đến một nơi cao ở Ghi-bê-ôn, vì tại đó có Lều Hội Kiến của Ðức Chúa Trời mà Môi-se đã làm khi còn trong đồng hoang. 4 Nhưng Rương của Ðức Chúa Trời thì Ða-vít đã đem từ Ki-ri-át Giê-a-rim đến chỗ ông đã chuẩn bị cho Rương Thánh, vì ông đã dựng một cái lều đặc biệt cho Rương Thánh tại Giê-ru-sa-lem. 5 Ngoài ra nơi cao đó còn có bàn thờ bằng đồng mà Bê-xa-lên con của U-ri, cháu của Hu-rơ, đã làm và đặt tại đó, trước sân Lều của CHÚA. Ðó là nơi Sa-lô-môn và hội chúng cầu vấn Ngài.

6 Sa-lô-môn đi lên đó, đến bàn thờ bằng đồng ở trước mặt CHÚA, tức bàn thờ bằng đồng trước sân Lều Hội Kiến, và dâng một ngàn của lễ thiêu trên bàn thờ ấy. 7 Ðêm đó Ðức Chúa Trời đã hiện ra với Sa-lô-môn và phán với ông, “Hãy cầu xin điều ngươi muốn Ta làm cho ngươi.”

8 Sa-lô-môn thưa với Ðức Chúa Trời, “Ngài đã bày tỏ tình thương lớn lao đối với Ða-vít cha con và đã lập con làm vua kế vị cho người. 9 Bây giờ lạy CHÚA Ðức Chúa Trời, cầu xin Ngài làm cho lời hứa của Ngài đối với Ða-vít được vững lập, vì Ngài đã lập con làm vua trị vì một dân đông như bụi đất. 10 Bây giờ xin Ngài ban cho con khôn ngoan và tri thức để con lãnh đạo dân nầy, vì ai có đủ khả năng để trị vì dân lớn lao đông đúc nầy của Ngài được?”

11 Bấy giờ Ðức Chúa Trời phán với Sa-lô-môn, “Bởi vì đó là điều trong lòng ngươi; ngươi không xin giàu sang, phú quý, tôn trọng, và mạng sống của kẻ thù; ngươi cũng không xin được cao niên trường thọ, nhưng chỉ xin được khôn ngoan và tri thức để có thể lãnh đạo dân Ta, dân mà Ta đã lập ngươi làm vua. 12 Vì thế ngươi sẽ được ban cho khôn ngoan và tri thức. Ngoài ra Ta sẽ ban cho ngươi giàu sang, phú quý, và tôn trọng, mà không vua nào trước ngươi đã có và không vua nào sau ngươi sẽ được như vậy.”

13 Vậy Sa-lô-môn từ trước Lều Hội Kiến ở nơi cao tại Ghi-bê-ôn trở về Giê-ru-sa-lem và trị vì dân I-sơ-ra-ên.

Quyền Thế của Sa-lô-môn

14 Sa-lô-môn tập trung các xe chiến mã và các kỵ binh lại. Ông có một ngàn bốn trăm xe chiến mã và mười hai ngàn kỵ binh. Ông chia họ ra trú đóng trong các thành và một đơn vị đóng ở Giê-ru-sa-lem, gần bên vua. 15 Vua làm cho bạc và vàng ở Giê-ru-sa-lem ra tầm thường như sỏi đá, và gỗ bá hương nhiều như gỗ sung, một thứ cây mọc ở đồng bằng. 16 Sa-lô-môn mua nhiều ngựa nhập cảng từ Ai-cập và Cư-ê. Các thương gia của triều đình đến tận Cư-ê mua chúng theo thời giá đem về. 17 Họ đặt mua các xe chiến mã tại Ai-cập, mỗi chiếc xe giá sáu trăm miếng bạc; còn một con ngựa giá một trăm năm mươi miếng bạc. Sau đó họ đem ra bán lại cho các vua dân Hi-tít và các vua dân A-ram.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành