Giê-rê-mi: Chương 50

Từ Thu Vien Tin Lanh
Phiên bản vào lúc 00:46, ngày 31 tháng 5 năm 2020 của Admin (Thảo luận | đóng góp) (Added audio)
(khác) ← Phiên bản cũ | xem phiên bản hiện hành (khác) | Phiên bản mới → (khác)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Nầy là lời Đức Giê-hô-va bởi tiên tri Giê-rê-mi phán về Ba-by-lôn, về đất của người Canh-đê:

2. Hãy rao, hãy bảo cho các nước, và dựng cờ xí; hãy rao truyền đi, đừng có giấu! Hãy nói rằng: Ba-by-lôn bị bắt lấy; Bên đầy hổ thẹn; Mê-rô-đác bị kinh hãi; hình tượng nó mang xấu hổ, thần tượng nó bị phá đổ! 3. Vì một dân đến từ phương bắc nghịch cùng nó, làm cho đất nó ra hoang vu, không có dân ở nữa; người và súc vật đều trốn tránh, và đi mất.

4. Đức Giê-hô-va phán: Trong những ngày đó, trong kỳ đó, con cái Y-sơ-ra-ên và con cái Giu-đa cùng nhau trở lại, vừa đi vừa khóc, tìm kiếm Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình. 5. Chúng nó hướng mặt về Si-ôn, hỏi thăm về nó mà rằng: Hãy đến, liên kết với Đức Giê-hô-va bởi một giao ước đời đời sẽ không quên!

6. Dân ta vốn là một bầy chiên lạc mất; những kẻ chăn làm cho lộn đường, để chúng nó lầm lạc trên các núi, đi từ núi qua gò, quên chỗ mình an nghỉ. 7. Phàm những kẻ gặp, đều vồ nuốt chúng nó; và những kẻ nghịch chúng nó đều nói rằng: Chúng ta không đáng tội, vì chúng nó đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va, là nơi ở của sự công bình, tức là Đức Giê-hô-va, sự trông cậy của tổ phụ chúng nó. 8. Hãy trốn ra ngoài Ba-by-lôn, ra khỏi đất người Canh-đê, hãy đi như dê đực đi đầu bầy! 9. Vì nầy, ta sẽ khiến nhiều dân tộc dấy lên từ xứ phương bắc, và đến nghịch cùng Ba-by-lôn, các dân ấy sẽ dàn trận đánh Ba-by-lôn, và từ đó nó bị hãm lấy. Tên chúng nó bắn như tên của lính chiến giỏi, chẳng trở về không. 10. Canh-đê sẽ bị cướp lấy, phàm kẻ cướp lấy nó sẽ được no nê, Đức Giê-hô-va phán vậy.

11. Hỡi kẻ cướp sản nghiệp ta, vì các ngươi vui mừng hớn hở, vì các ngươi buông lung như bò cái tơ đạp lúa, reo hí như ngựa mập mạnh; 12. bởi vậy, mẹ các ngươi rất mang xấu hổ, kẻ đẻ các ngươi bị thẹn thuồng. Kìa, nó sẽ làm cuối cùng hàng các nước, một đồng vắng, một đất khô khan, một nơi sa mạc. 13. Bởi cơn giận của Đức Giê-hô-va, nó sẽ không có người ở nữa, chỉ thành ra nơi hoang vu cả; phàm những kẻ đi qua gần Ba-by-lôn sẽ lấy làm lạ, và xỉ báng về các tai nạn nó. 14. Hỡi các ngươi là kẻ hay giương cung! hãy dàn trận nghịch cùng Ba-by-lôn chung quanh; hãy bắn nó, đừng tiếc tên: vì nó đã phạm tội nghịch cùng Đức Giê-hô-va. 15. Khá kêu la nghịch cùng nó khắp tư bề. Nó đã hàng đầu, lũy nó sập xuống, tường thành nó nghiêng đổ: ấy là sự báo thù của Đức Giê-hô-va! Hãy trả thù nó: làm cho nó như nó đã làm. 16. Hãy diệt những kẻ gieo giống trong Ba-by-lôn, cùng kẻ cầm liềm trong mùa gặt; vì sợ gươm kẻ ức hiếp, ai nấy sẽ trở về dân mình, ai nấy sẽ trốn về đất mình.

17. Y-sơ-ra-ên là một con chiên tan lạc, bị sư tử đuổi theo. Trước hết vua A-si-ri đã vồ nuốt nó; nay sau hết Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã làm tan xương nó ra. 18. Vậy nên, Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Nầy, ta sẽ phạt vua Ba-by-lôn và đất nó, như đã phạt vua A-si-ri. 19. Đoạn ta sẽ đem Y-sơ-ra-ên về trong đồng cỏ nó. Nó sẽ ăn cỏ trên Cạt-mên và Ba-san, lòng nó sẽ được no nê trên các đồi Ép-ra-im và Ga-la-át. 20. Đức Giê-hô-va phán: Trong những ngày đó bấy giờ, người ta sẽ tìm sự gian ác của Y-sơ-ra-ên, mà không có nữa; tìm tội lỗi của Giu-đa, mà chẳng thấy nữa đâu; vì ta sẽ tha tội cho những kẻ trong vòng chúng nó mà ta đã chừa lại.

21. Đức Giê-hô-va phán: Hãy lên đánh đất Mê-ra-tha-im, và dân cư Phê-cốt; hãy giết và diệt hết theo sau nó, và làm y như mọi điều ta đã dặn ngươi! 22. Tiếng kêu về giặc giã vang động trong đất; tai vạ lớn lắm. 23. Cái búa của cả đất đã bị bẻ gãy là dường nào! Ba-by-lôn đã trở nên hoang vu giữa các nước là dường nào! 24. Hỡi Ba-by-lôn, ta đã gài bẫy, và ngươi đã mắc vào mà không biết! Ngươi đã bị tìm và bắt được, vì đã tranh cạnh cùng Đức Giê-hô-va. 25. Đức Giê-hô-va đã mở kho khí giới mình, lấy binh khí của sự thạnh nộ ra; vì Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân, có việc phải làm ra trong đất người Canh-đê. 26. Hãy đến từ bờ cõi rất xa nghịch cùng nó; hãy mở kho tàng nó ra, chất lên như đống, hãy diệt hết cả, đừng để lại chút gì! 27. Hãy giết mọi bò đực nó, đem xuống hàng thịt! Khốn nạn cho chúng nó, vì ngày chúng nó đã đến, ấy là kỳ thăm phạt chúng nó! 28. Hãy nghe tiếng kêu của kẻ đi trốn, của những kẻ thoát khỏi đất Ba-by-lôn, đặng rao ra trong Si-ôn sự báo thù của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta, sự báo thù về đền thờ Ngài.

29. Hãy gọi hết thảy những kẻ cầm cung, mọi người giương cung đến đánh Ba-by-lôn; đóng trại chung quanh nó; đừng để cho ai thoát khỏi! Hãy theo công việc nó mà báo trả, làm cho nó trọn như nó đã làm; vì nó lên mình kiêu ngạo nghịch cùng Đức Giê-hô-va, nghịch cùng Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. 30. Vậy nên, bọn trai trẻ nó sẽ ngã trên các đường phố, và trong ngày đó, những người đánh giặc của nó sẽ phải nín lặng, Đức Giê-hô-va phán vậy. 31. Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán: Hỡi dân kiêu ngạo, nầy, ta hờn giận ngươi: vì ngày ngươi đã đến, ấy là kỳ ta sẽ thăm phạt ngươi. 32. Kẻ kiêu ngạo sẽ xiêu tó, vấp ngã, không ai dựng lại. Ta sẽ đốt lửa nơi các thành nó, thiêu nuốt mọi sự chung quanh.

33. Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Con cái Y-sơ-ra-ên và con cái Giu-đa thảy cùng nhau chịu hà hiếp. Phàm những kẻ bắt chúng nó đi làm phu tù đều giữ chúng nó lại, chẳng khứng thả ra. 34. Đấng Cứu chuộc chúng nó là mạnh mẽ, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân. Ngài sẽ đối nại việc chúng nó chắc chắn, đặng cho cả đất được yên nghĩ, và làm bối rối dân cư Ba-by-lôn. 35. Đức Giê-hô-va phán: Gươm dao ở trên người Canh-đê, trên dân cư Ba-by-lôn, trên các quan trưởng và các người khôn ngoan nó. 36. Gươm dao ở trên những người khoe khoang, chúng nó sẽ nên người dại dột! Gươm dao ở trên những kẻ mạnh mẽ, chúng nó sẽ bị kinh khiếp! 37. Gươm dao ở trên những xe, ngựa, cùng mọi dân lộn giống giữa nó, chúng nó sẽ trở nên như đàn bà! Gươm dao ở trên những kho tàng nó đều bị cướp giựt! 38. Sự hạn hán ở trên các dòng nước nó đều bị cạn khô! Vì ấy là xứ những tượng chạm, chúng nó vì thần tượng mà điên cuồng. 39. Vậy nên, những thú rừng nơi sa mạc sẽ cùng chó rừng làm ở tại đó, những chim đà cũng choán làm chỗ ở mình; Ba-by-lôn sẽ không hề có dân cư nữa, vả từ đời nầy đến đời kia người ta sẽ không ở đó. 40. Đức Giê-hô-va phán: Nó sẽ giống như Sô-đôm, Gô-mô-rơ, và các thành lân cận, khi Đức Chúa Trời hủy diệt các thành ấy; sẽ không có dân ở nữa, chẳng một con người nào đến trú ngụ đó.

41. Nầy, một dân đến từ phương bắc; một nước lớn và nhiều vua từ các phương đất rất xa bị xui giục. 42. Họ cầm cung và giáo, hung dữ chẳng có lòng thương xót. Tiếng họ giống như biển gầm; hỡi con gái Ba-by-lôn, họ đã cỡi ngựa mà đến, dàn trận để đánh ngươi. 43. Vua Ba-by-lôn đã nghe tin đó, thì tay người trở nên rả rời; sự buồn rầu bắt lấy người như cơn đau của người đàn bà đang đẻ.

44. Nầy, kẻ thù như sư tử lên từ các rừng rậm rợp của Giô-đanh mà nghịch cùng chỗ ở kiên cố. Thình lình, ta sẽ làm cho người Canh-đê trốn khỏi, và lập người mà ta đã chọn cai trị nó. Vì, ai giống như ta? ai sẽ định kỳ cho ta? ai là kẻ chăn đứng được trước mắt ta? 45. Vậy hãy nghe mưu Đức Giê-hô-va đã toan nghịch cùng Ba-by-lôn, và ý định Ngài đã lập nghịch cùng đất người Canh-đê. Thật, những con nhỏ trong bầy chúng nó sẽ bị kéo đi, làm cho nơi ở chúng nó trở nên hoang vu! 46. Nghe tiếng Ba-by-lôn bị bắt lấy, đất đều rúng động, và có tiếng kêu nghe ra giữa các nước.

Bản Dịch 2011

Án Phạt Ba-by-lôn

1 Lời của CHÚA phán liên quan đến Ba-by-lôn, liên quan đến đất nước của người Canh-đê, qua Tiên Tri Giê-rê-mi:

2 “Hãy rao báo giữa các quốc gia và hãy công bố;

Hãy giăng biểu ngữ lên để thông báo;

Chớ giấu nhẹm tin tức ấy đi;

Hãy nói rằng, ‘Ba-by-lôn đã bị thất thủ,

Thần Bên phải chịu sỉ nhục,

Tượng thần Mê-rô-đác đã vỡ tan ra từng mảnh;

Các hình tượng của nàng phải chịu sỉ nhục,

Các thần tượng của nàng vỡ tan ra từng mảnh.’

3 Vì từ phương bắc, một dân đã nổi lên đánh nàng,

Dân ấy đã biến nàng thành một xứ hoang vu,

Một xứ không ai sống;

Cả loài người và loài thú đều bỏ xứ ấy trốn đi.”

4 CHÚA phán, “Trong những ngày ấy, vào lúc đó, dân I-sơ-ra-ên sẽ đến, chúng cùng với dân Giu-đa vừa đi vừa khóc. Chúng sẽ tìm kiếm CHÚA, Ðức Chúa Trời của chúng. 5 Chúng sẽ hỏi đường về Si-ôn. Chúng sẽ hướng mặt về đó và bảo nhau, ‘Hãy đến, chúng ta hãy kết hiệp với CHÚA trong một giao ước đời đời, không bị lãng quên.’

6 Dân Ta lâu nay là một đàn chiên bị lạc mất; những kẻ chăn dắt chúng đã dẫn chúng đi lạc. Bọn ấy đã dẫn chúng đi lang thang trên các núi, rồi từ núi chúng dẫn qua đồi; cuối cùng chúng quên mất đường trở về ràn. 7 Tất cả những kẻ gặp chúng đều cắn nuốt chúng. Quân thù của chúng nói, ‘Chúng ta đâu có lỗi gì. Ấy chẳng qua là tại chúng đã phạm tội đối với CHÚA, đồng cỏ thật của chúng, và CHÚA chính là niềm hy vọng của tổ tiên chúng.’

8 Hãy trốn khỏi Ba-by-lôn! Hãy ra khỏi xứ của người Canh-đê! Hãy giống như các con dê đực đi trước dẫn đàn của chúng. 9 Vì này, từ đất bắc, Ta sẽ dấy lên một liên minh gồm các dân hùng cường và dẫn chúng đến Ba-by-lôn. Chúng sẽ dàn quân tấn công nàng, và nàng sẽ bị chiếm đoạt. Các mũi tên của chúng giống như các mũi tên ở trong tay một dũng sĩ thiện xạ, không bao giờ trật mục tiêu. 10 Cả nước Canh-đê sẽ biến thành một chiến lợi phẩm. Tất cả những kẻ cướp lấy của cải nàng sẽ được no nê thỏa thích,” CHÚA phán.

11 “Hỡi những kẻ cướp đoạt cơ nghiệp của Ta,

Vì ngươi đã vui mừng, vì ngươi đã cười nói hả hê,

Vì ngươi đã nhảy cỡn lên như con bò cái tơ trên đồng cỏ,

Và hí vang như những con ngựa giống,

12 Nên mẹ ngươi sẽ cực kỳ xấu hổ,

Người mang thai ngươi sẽ chuốc lấy nhục nhã ê chề.

Kìa, nó đứng vào hạng chót giữa các dân các nước,

Nó sẽ thành một đồng hoang, một đất khô cằn, và một miền hoang mạc.

13 Vì cơn giận của CHÚA nên nó sẽ không có ai ở đó nữa,

Nhưng nó sẽ thành một nơi hoàn toàn hoang vu.

Ai qua lại trông thấy Ba-by-lôn đều lấy làm kinh ngạc,

Cất tiếng xầm xì chế nhạo khi nhìn thấy những tàn tích thương đau.

14 Hỡi tất cả những tay xạ tiễn,

Hãy tiến vào vị trí của các ngươi ở chung quanh Ba-by-lôn;

Hãy bắn nó và đừng giữ lại mũi tên nào,

Vì nó đã đắc tội với CHÚA.

15 Khắp bốn phía hãy reo hò xông tới,

Nó đã đầu hàng rồi;

Các pháo đài đã ngã nhào,

Các tường thành đã sụp đổ.

Vì đó là sự báo trả của CHÚA.

Các ngươi hãy báo thù nó.

Hãy làm cho nó những gì nó đã làm cho người khác.

16 Hãy diệt khỏi Ba-by-lôn những kẻ gieo mạ,

Và những kẻ cầm liềm gặt lúa trong mùa gặt;

Vì lưỡi gươm của kẻ áp bức tung hoành,

Nên mọi người đều quay về với dân tộc mình,

Ai nấy đều trốn về xứ của mình.”

17 I-sơ-ra-ên là con chiên bị bầy sư tử săn đuổi. Lúc đầu vua A-sy-ri ăn nuốt nó, đến lúc cuối Nê-bu-cát-nê-xa vua Ba-by-lôn cắn nát xương nó. 18 Vì thế, CHÚA các đạo quân, Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên, phán, “Ta sẽ phạt vua Ba-by-lôn và xứ sở của nó như Ta đã phạt vua A-sy-ri. 19 Ta sẽ đem I-sơ-ra-ên trở về đồng cỏ của nó, và nó sẽ được ăn cỏ trên Cạt-mên và Ba-san. Linh hồn nó sẽ được no thỏa trên các núi đồi ở Ép-ra-im và Ghi-lê-át.”

20 CHÚA phán, “Trong những ngày đó và vào lúc đó, tội của I-sơ-ra-ên sẽ bị tìm, nhưng chẳng tìm ra được tội gì, lỗi của Giu-đa sẽ bị kiếm, nhưng chẳng kiếm ra được lỗi chi, vì Ta sẽ tha thứ những kẻ Ta đã chừa lại.”

21 “Hãy đi lên xứ của dân Mê-ra-tha-im;

Hãy xông lên tấn công nàng;

Hãy tiến đánh dân cư ở Pê-cốt,

Hãy tận diệt đến kẻ cuối cùng,” CHÚA phán.

“Hãy làm mọi điều Ta đã truyền cho các ngươi.

22 Tiếng giao tranh vang lên trong xứ,

Cơn tàn diệt thật khốc liệt biết bao!

23 Cái búa đe dọa cả thế giới bị chặt đứt ra từng khúc và bị đập nát tan tành.

Ba-by-lôn trở thành một chứng tích kinh hoàng giữa các nước.

24 Hỡi Ba-by-lôn, Ta đã giăng bẫy bắt ngươi,

Và ngươi đã bị sập bẫy,

Nhưng ngươi không biết;

Ngươi đã bị tìm được và bị tóm cổ,

Vì ngươi dám chống lại CHÚA.

25 CHÚA đã mở kho vũ khí của Ngài,

Và Ngài lấy các khí giới ra dùng, để trút cơn thịnh nộ,

Vì CHÚA Hằng Hữu có một việc phải làm,

Trong đất của dân Canh-đê.

26 Hỡi những kẻ ở các nơi xa xăm hẻo lánh,

Hãy đến tấn công nàng,

Hãy mở các vựa lẫm của nàng ra,

Hãy chất những gì thuộc về nàng thành từng đống như các đống lúa,

Rồi hãy tận diệt nàng đi;

Chớ để vật chi thuộc về nàng còn sót lại.

27 Hãy giết tất cả các bò mộng của nàng,

Hãy để chúng đi xuống gặp tay đồ tể.

Khốn thay cho chúng!

Ngày tàn của chúng đến rồi,

Thời kỳ chúng bị đoán phạt đã đến!

28 Hãy lắng nghe! Tiếng những kẻ đào thoát và những kẻ chạy trốn khỏi đất Ba-by-lôn đã về đến Si-ôn công bố về sự báo thù của CHÚA, Ðức Chúa Trời chúng ta, và sự báo thù cho đền thờ của Ngài.

29 Hãy triệu tập những tay xạ tiễn, tức tất cả những người sử dụng cung tên, để tiến đánh Ba-by-lôn. Hãy hạ trại đóng quân vây quanh nàng. Chớ để ai trốn thoát. Hãy báo trả nàng tùy theo những việc nàng đã làm. Nàng đã đối với người ta sao, hãy làm cho nàng y như vậy, vì nàng đã kiêu kỳ thách đố CHÚA, Ðấng Thánh của I-sơ-ra-ên. 30 Vì thế các chiến sĩ trẻ tuổi của nàng sẽ ngã chết trong các quảng trường của nàng, và tất cả chiến sĩ của nàng đều bị tiêu diệt trong ngày ấy,” CHÚA phán.

31 CHÚA, Ðức Chúa Trời của các đạo quân, phán,

“Này, hỡi kẻ kiêu ngạo, Ta chống lại ngươi,

Vì ngày tàn của ngươi đã đến,

Thời kỳ Ta đoán phạt ngươi đã tới rồi.

32 Kẻ kiêu ngạo sẽ vấp và ngã nhào,

Chẳng ai đỡ nó dậy;

Ta sẽ đốt lên một ngọn lửa trong các thành của nó,

Ngọn lửa ấy sẽ thiêu rụi mọi vật chung quanh nó.”

33 CHÚA các đạo quân phán thế này, “Dân I-sơ-ra-ên bị áp bức, và dân Giu-đa cũng bị áp bức. Những kẻ đã bắt chúng làm tôi cứ giữ chặt lấy chúng và không cho chúng ra đi. 34 Ðấng Cứu Chuộc của chúng thật mạnh mẽ; danh Ngài là CHÚA các đạo quân. Ngài sẽ đứng ra binh vực chúng, để xứ sở của chúng được nghỉ ngơi, còn dân cư ở Ba-by-lôn thì bị rối loạn.”

35 CHÚA phán,

“Gươm đao nghịch lại dân Canh-đê,

Nghịch lại dân cư Ba-by-lôn,

Nghịch lại các thủ lãnh của nàng và các mưu sĩ của nàng!

36 Gươm đao nghịch lại bọn ba hoa khoác lác của nàng,

Khiến chúng trở nên những kẻ điên dại!

Gươm đao nghịch lại các dũng sĩ của nàng,

Khiến chúng bị hoảng sợ.

37 Gươm đao nghịch lại các chiến mã của nàng,

Nghịch lại các xe chiến mã của nàng,

Và nghịch lại tất cả quân ngoại quốc đánh thuê ở giữa nàng,

Khiến chúng trở nên như các phụ nữ yếu đuối.

Gươm đao nghịch lại các kho tàng của nàng,

Khiến chúng bị cướp lấy.

38 Nạn hạn hán nghịch lại các nguồn nước của nàng,

Khiến chúng bị cạn khô,

Vì đó là một xứ thờ hình tượng,

Chúng điên cuồng sùng bái các thần tượng của chúng.

39 Vì thế các thú rừng sẽ sống chung với chó rừng ở đó; các đà điểu sẽ ở trong đó. Nàng sẽ không bao giờ có người ở hoặc có ai sống cho đến mọi thế hệ về sau. 40 Giống như khi xưa Ðức Chúa Trời đã lật đổ Sô-đôm và Gô-mô-ra cùng các miền phụ cận của chúng thể nào,” CHÚA phán, “thì nàng sẽ không có ai ở đó và sẽ không có ai đến định cư trong đất của nàng nữa cũng thể ấy.”

41 “Này, một dân đến từ phương bắc, một nước hùng cường,

Và nhiều vua dấy lên từ những nơi xa xăm trên đất.

42 Chúng mang cung tên và giáo mác đến,

Chúng hung tàn và chẳng chút xót thương,

Tiếng của chúng vang động như tiếng gào của biển cả;

Chúng cỡi các ngựa chiến;

Chúng dàn quân như các dũng sĩ sắp xông vào chiến trận,

Ðể đánh lại ngươi,

Hỡi Ái Nữ Ba-by-lôn!

43 Vua Ba-by-lôn nghe báo tin về chúng,

Hai tay nó liền bủn rủn;

Nỗi thống khổ bắt lấy nó;

Nó đau đớn như sản phụ lâm bồn.”

44 “Như con sư tử ra khỏi bụi rậm ở bờ sông Giô-đanh đuổi theo con mồi trong đồng cỏ quanh năm tươi tốt, Ta sẽ bất ngờ đuổi chúng rời khỏi nàng, sau đó Ta sẽ lập trên nàng một người cai trị Ta chọn. Vì ai giống như Ta? Ai có thể triệu Ta đến? Kẻ chăn dân nào có thể đứng nổi trước mặt Ta?”

45 “Vậy hãy nghe chương trình CHÚA đã lập để chống lại Ba-by-lôn và các kế hoạch Ngài đã lập ra để chống lại đất của dân Canh-đê: Chắc chắn ngay cả những con chiên nhỏ bé trong đàn cũng sẽ bị lôi đi. Chắc chắn những ràn của chúng trong đồng cỏ sẽ trở nên tiêu điều vắng vẻ. 46 Khi nghe tin Ba-by-lôn bị thất thủ trái đất sẽ run lên lẩy bẩy, và tiếng khóc la sẽ vang dội khắp muôn dân.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu