Giê-rê-mi: Chương 2

Từ Thu Vien Tin Lanh
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Có lời Đức Giê-hô-va phán cùng tôi rằng: 2. Hãy đi, kêu vào tai Giê-ru-sa-lem rằng: Đức Giê-hô-va phán như vầy: Ta còn nhớ về ngươi lòng nhân từ của ngươi lúc đang thơ, tình yêu mến trong khi ngươi mới kết bạn, là khi ngươi theo ta nơi đồng vắng, trong đất không gieo trồng. 3. Y-sơ-ra-ên vốn là dân biệt riêng ra thánh cho Đức Giê-hô-va; vốn là trái đầu mùa của hoa lợi Ngài. Phàm những kẻ nuốt dân ấy sẽ có tội; tai vạ sẽ lâm trên họ, Đức Giê-hô-va phán vậy.

4. Hỡi nhà Gia-cốp, cùng các họ hàng nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va! 5. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Tổ phụ các ngươi có thấy điều không công bình gì trong ta, mà đã xa ta, bước theo sự hư không, và trở nên người vô ích? 6. Họ không nói: Chớ nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Ấy là Đấng đã đem chúng ta lên khỏi đất Ê-díp-tô, đã dắt chúng ta qua đồng vắng, trong đất sa mạc đầy hầm hố, trong đất khô khan và có bóng sự chết, là đất chẳng một người nào đi qua, và không ai ở. 7. Ta đã đem các ngươi vào trong một đất có nhiều hoa quả, để ăn trái và hưởng lợi nó. Nhưng, vừa vào đó, các ngươi đã làm ô uế đất ta, đã làm cho sản nghiệp ta thành ra gớm ghiếc.

8. Các thầy tế lễ không còn nói: Nào Đức Giê-hô-va ở đâu? Những người giảng luật pháp chẳng biết ta nữa. Những kẻ chăn giữ đã bội nghịch cùng ta. Các tiên tri đã nhân danh Ba-anh mà nói tiên tri, đi theo những sự không ích gì cả. 9. Đức Giê-hô-va phán: Vì cớ đó ta sẽ còn tranh cạnh cùng các ngươi, cho đến con cháu của con cháu các ngươi nữa. 10. Hãy qua các cù lao Kít-tim mà xem! Hãy khiến người đến Kê-đa, và xét kỹ; xem thử có việc như vậy chăng. 11. Có nước nào thay đổi thần của mình, mặc dầu ấy chẳng phải là thần không? Nhưng dân ta đã đổi vinh hiển mình lấy vật vô ích! 12. Hỡi các từng trời, hãy lấy làm lạ về sự đó; hãy kinh hãi gớm ghê, hãy rất tiêu điều, Đức Giê-hô-va phán. 13. Dân ta đã làm hai điều ác: chúng nó đã lìa bỏ ta, là nguồn nước sống, mà tự đào lấy hồ, thật, hồ nứt ra, không chứa nước được. 14. Y-sơ-ra-ên là đầy tớ, hay là tôi mọi sanh trong nhà? Vậy sao nó đã bị phó cho sự cướp? 15. Các sư tử con gầm thét, rống lên inh ỏi nghịch cùng nó, làm cho đất nó thành ra hoang vu. Các thành nó bị đốt cháy, không có người ở nữa. 16. Con cháu của Nốp và Tác-pha-nết cũng đã làm giập sọ ngươi.

17. Mọi điều đó há chẳng phải xảy ra cho ngươi vì đã lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, khi Ngài dắt ngươi trên đường sao? 18. Hiện bây giờ, ngươi có việc gì mà đi đường qua Ê-díp-tô đặng uống nước Si-ho? Có việc gì mà đi trong đường A-si-ri đặng uống nước Sông cái? 19. Tội ác ngươi sẽ sửa phạt ngươi, sự bội nghịch ngươi sẽ trách ngươi, nên ngươi khá biết và thấy rằng lìa bỏ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, và chẳng có lòng kính sợ ta, ấy là một sự xấu xa cay đắng, Chúa, là Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

20. Xưa kia ta đã bẻ ách ngươi, bứt xiềng ngươi, mà ngươi nói rằng: Tôi không vâng phục nữa; vì trên mỗi đồi cao, dưới mỗi cây xanh, ngươi đã cúi mình mà hành dâm. 21. Ta đã trồng ngươi như cây nho tốt, giống đều rặc cả; mà cớ sao ngươi đã đốc ra nhánh xấu của gốc nho lạ cho ta? 22. Dầu ngươi lấy hỏa tiêu và dùng nhiều diêm cường rửa mình, tội lỗi ngươi cũng còn ghi mãi trước mặt ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.

23. Sao ngươi dám nói rằng: Ta không bị ô uế; ta chẳng từng đi theo thần tượng Ba-anh? Hãy xem đường ngươi trong nơi trũng; nhận biết điều ngươi đã làm, như lạc đà một gu lanh lẹ và buông tuồng, 24. như lừa cái rừng, quen nơi đồng vắng, động tình dục mà hút gió. Trong cơn nóng nảy, ai hay xây trở nó được ư? Những kẻ tìm nó không cần mệt nhọc, đến trong tháng nó thì sẽ tìm được. 25. Hãy giữ cho chân ngươi chớ để trần, cổ ngươi chớ khát! Nhưng ngươi nói rằng: Ấy là vô ích; không, vì ta thích kẻ lạ và sẽ theo chúng nó. 26. Như kẻ trộm bị bắt, xấu hổ thể nào, thì nhà Y-sơ-ra-ên, nào vua, nào quan trưởng, nào thầy tế lễ, nào kẻ tiên tri, cũng sẽ xấu hổ thể ấy. 27. Chúng nói với gỗ rằng: Ngài là cha tôi; với đá rằng: Ngài đã sanh ra tôi. Vì chúng đã xây lưng lại cùng ta, mà không xây mặt lại với ta. Đoạn, đến ngày hoạn nạn, chúng sẽ nói rằng: Hãy chỗi dậy, cứu lấy chúng tôi! 28. Vậy chớ nào các thần mà các ngươi đã làm ra cho mình ở đâu? Nếu các thần ấy có thể cứu các ngươi trong kỳ hoạn nạn, thì hãy chỗi dậy mà cứu! Hỡi Giu-đa, vì số các thần ngươi cũng bằng các thành ngươi!

29. Sao ngươi biện luận cùng ta? Các ngươi thảy đều đã phạm tội nghịch cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy. 30. Ta đã đánh con cái các ngươi là vô ích: chúng nó chẳng chịu sự dạy dỗ. Gươm các ngươi đã nuốt các kẻ tiên tri mình, như sư tử phá hại. 31. Hỡi dòng dõi nầy! Hãy rõ lời Đức Giê-hô-va phán: Ta há là một đồng vắng hay là một đất tối tăm mờ mịt cho dân Y-sơ-ra-ên sao? Làm sao dân ta có nói rằng: chúng tôi đã buông tuồng, không đến cùng Ngài nữa? 32. Con gái đồng trinh há quên đồ trang sức mình, nàng dâu mới há quên áo đẹp của mình sao? Nhưng dân ta đã quên ta từ những ngày không tính ra được.

33. Sao ngươi cứ dọn đường mình để tìm tình ái! đến nỗi đã dạy cho những đàn bà xấu nết theo lối mình. 34. Nơi vạt áo ngươi cũng đã thấy máu của kẻ nghèo nàn vô tội, chẳng phải vì cớ nó đào ngạch, bèn là vì cớ mọi điều đó. 35. Ngươi lại còn nói rằng: Tôi là vô tội, thật cơn giận của Ngài lìa khỏi tôi! Nầy, vì ngươi nói rằng: Tôi không có tội, ừ, ta sẽ đoán xét ngươi. 36. Sao ngươi chạy mau để đổi đường ngươi? Xưa kia ngươi xấu hổ về A-si-ri, nay cũng sẽ xấu hổ về Ê-díp-tô. 37. Ngươi sẽ chấp tay lên trên đầu, mà đi ra từ nơi đó. Vì Đức Giê-hô-va duồng bỏ những kẻ mà ngươi trông cậy, ngươi sẽ chẳng được thạnh vượng gì bởi chúng nó.

Bản Dịch 2011

CHÚA Kêu Gọi I-sơ-ra-ên Ăn Năn

1 Lời của CHÚA đến với tôi rằng, 2 “Hãy đi và công bố rõ ràng vào tai của Giê-ru-sa-lem rằng, CHÚA phán thế này:

Ta còn nhớ tâm tình hiến dâng của ngươi khi còn thanh xuân,

Như tình yêu nồng nàn của người vợ mới cưới,

Thể nào ngươi đã theo Ta trong đồng hoang,

Trong một miền đất không trồng trọt.

3 I-sơ-ra-ên vốn là một dân tộc thánh của CHÚA,

Những trái đầu mùa của mùa gặt của Ngài.

Ai ăn những trái ấy sẽ mắc tội,

Tai họa sẽ đến với những kẻ ấy,”

CHÚA phán.

4 Hỡi nhà Gia-cốp và mọi gia tộc của nhà I-sơ-ra-ên, hãy nghe lời của CHÚA. 5 CHÚA phán thế này,

“Tổ tiên các ngươi đã thấy nơi Ta có điều gì không đúng, đến nỗi chúng đã bỏ Ta để theo các thần tượng hư không, để rồi đã trở thành những kẻ chẳng ra gì như thế?

6 Chúng chẳng hề hỏi,

‘CHÚA, Ðấng đã đem chúng ta lên từ xứ Ai-cập,

Ðấng đã dẫn chúng ta vào đồng hoang,

Vào một xứ hoang vu đầy hầm hố,

Vào một xứ khô cằn nhan nhản bóng tử thần,

Vào một xứ không ai dám đi ngang qua,

Một xứ không người nào ở được, đâu rồi?’

7 Ta đã đem các ngươi vào một xứ trù phú,

Ðể các người ăn hoa quả và hưởng thổ sản của nó,

Nhưng sau khi các ngươi đã vào đó, các ngươi đã làm ô uế đất của Ta,

Các ngươi đã biến sản nghiệp của Ta thành đồ gớm ghiếc.

8 Các tư tế không hề hỏi, ‘CHÚA đâu rồi?’

Những kẻ giảng dạy Luật Pháp không biết Ta,

Những kẻ chăn dắt dân Ta chống lại Ta,

Những tiên tri thì nhân danh Ba-anh mà nói tiên tri,

Chúng đi theo những thần tượng vô dụng.

9 Vì thế một lần nữa Ta lên án các ngươi,” CHÚA phán,

“Và Ta lên án con cháu của con cháu các ngươi.

10 Hãy vượt đại dương đến các bờ biển Chíp-rơ mà xem;

Hãy sai người đến Kê-đa để quan sát cho kỹ;

Hãy hỏi xem có bao giờ đã có việc như thế xảy ra chăng?

11 Có dân nào thay đổi các thần của chúng,

Dù các thần ấy chẳng là thần gì cả hay chăng?

Nhưng dân Ta đã đánh đổi vinh hiển của chúng để lấy những đồ vô dụng.

12 Hỡi các tầng trời, hãy kinh hoàng về việc ấy,

Hãy hoảng kinh, hãy kinh dị hoàn toàn,” CHÚA phán,

13 “Vì dân Ta đã phạm hai tội trọng:

Chúng đã lìa bỏ Ta, là nguồn nước sống, mà đục các hồ chứa nước cho chúng,

Nhưng các hồ đó nứt ra và không giữ nước lại được.

14 Phải chăng I-sơ-ra-ên là một tên nô lệ?

Phải chăng nó là một người nô lệ được sinh ra trong nhà?

Thế sao nó lại thành chiến lợi phẩm bị người ta chiếm đoạt?

15 Các sư tử đã gầm lên chống lại nó,

Chúng đã rống thật to;

Chúng đã biến xứ sở của nó ra hoang phế,

Các thành phố của nó thành những nơi đổ nát điêu tàn, không người ở.

16 Hơn thế nữa, dân ở Mêm-phít và dân ở Ta-pan-he

Ðã đập nát mão miện vinh hiển trên đầu ngươi.

17 Há chẳng phải chính ngươi đã tự chuốc lấy hậu quả

Khi ngươi lìa bỏ CHÚA, Ðức Chúa Trời của ngươi,

Trong khi Ngài dẫn dắt ngươi trên đường sao?

18 Ngươi đã được gì khi xuống Ai-cập để uống nước Sông Nin?

Hay ngươi đã được gì khi lên A-sy-ri để uống nước Sông Ơ-phơ-rát?

19 Sự gian ác của ngươi sẽ hình phạt ngươi,

Sự bội bạc của ngươi sẽ quở trách ngươi.

Khá nhận biết và thấy rằng khi ngươi lìa bỏ CHÚA, Ðức Chúa Trời của ngươi,

Ngươi sẽ chuốc lấy tai họa và cay đắng,

Và lòng kính sợ Ta không còn ở trong ngươi nữa,”

CHÚA, Ðức Chúa Trời các đạo quân phán.

20 “Xưa kia Ta đã bẻ gãy ách đè nặng trên cổ ngươi,

Ta đã bứt đứt xiềng xích trói buộc ngươi,

Lúc ấy ngươi nói, ‘Con sẽ không vi phạm nữa đâu!’

Thế mà sau đó trên mỗi đồi cao và dưới mỗi cây xanh,

Ngươi đã sụp lạy trước các thần tượng và cong mình làm điếm.

21 Dù Ta đã chọn ngươi từ một giống nho thuần chủng nhất,

Và trồng ngươi xuống như một cây nho tốt nhất,

Thế mà sao ngươi lại thoái hóa và biến thành một cây nho hoang?

22 Dù ngươi đã dùng thuốc tẩy mà tẩy,

Và dùng bao nhiêu xà phòng mà rửa,

Vết nhơ của tội lỗi ngươi vẫn còn hiện rõ trước mặt Ta,”

CHÚA Hằng Hữu phán.

23 “Sao ngươi có thể nói rằng,

‘Tôi không bị ô uế; tôi đâu có đi theo Ba-anh’?

Hãy xem lại đường lối của ngươi dưới thung lũng;

Ngươi hẵn biết rõ ngươi đã làm gì rồi.

Một con lạc đà cái tơ chạy lăng xăng các nẻo đường;

24 Một con lừa rừng quen thói trong đồng hoang,

Khi cơn thèm khát nhục dục nổi lên, nó hí lên huýt gió.

Ai có thể kiềm hãm dục vọng của nó được?

Ai muốn tìm kiếm nó chẳng cần phải khó nhọc;

Cứ đến tháng động tình của nó là sẽ tìm được nó ngay.

25 Hãy giữ chân ngươi kẻo sẽ bị mất giày và cổ họng ngươi kẻo sẽ bị khát.

Nhưng ngươi nói, ‘Vô phương rồi, vì tôi đã yêu những thần xa lạ, và tôi sẽ đi theo họ.’

26 Như một tên ăn trộm bị bắt quả tang cảm thấy xấu hổ thể nào,

Nhà I-sơ-ra-ên cũng sẽ bị xấu hổ thể ấy.

Chúng, các vua của chúng, các quan của chúng, các tư tế của chúng, và các tiên tri của chúng,

27 Những kẻ đã nói với khúc gỗ rằng, ‘Ngài là cha tôi,’

Và nói với cục đá rằng, ‘Ngài là mẹ tôi.’

Chúng quả đã quay lưng chối bỏ Ta, chứ không phải chỉ ngoảnh mặt đi mà thôi.

Thế nhưng khi chúng gặp khó khăn hoạn nạn, chúng lại kêu cầu Ta,

‘Xin đến và cứu chúng con!’

28 Hỡi Giu-đa, thế các thần của các ngươi mà các ngươi đã làm ra và thờ lạy đâu rồi?

Hãy để chúng đến, nếu chúng có thể cứu các ngươi khi các ngươi gặp khó khăn hoạn nạn;

Vì các ngươi có quá nhiều thần, nhiều như số thành phố các ngươi.

29 Tại sao các ngươi trách móc Ta?

Ấy là chính các ngươi, tất cả các ngươi, đã nổi lên chống lại Ta,”

CHÚA phán.

30 “Mặc dù Ta đã đánh phạt con cháu các ngươi,

Nhưng điều ấy cũng chỉ vô ích,

Bởi chúng không muốn được sửa dạy.

Gươm của các ngươi đã ăn nuốt các vị tiên tri như sư tử vồ lấy con mồi.”

31 Còn các người, hỡi những người của thế hệ này, hãy lắng nghe lời của CHÚA:

“Ta há là một đồng hoang cho dân I-sơ-ra-ên hay là một miền đất tối tăm mù mịt cho chúng sao?

Thế sao dân Ta nói rằng,

‘Bây giờ chúng tôi được tự do rồi, chúng tôi không cần đến Ngài nữa.’

32 Có thể nào một thiếu nữ quên các nữ trang mình,

Hoặc một cô dâu quên áo cưới mình chăng?

Thế mà dân ta đã quên Ta từ ngày nào không ai đếm được.

33 Ngươi đã tính toán kỹ các đường lối mình để kiếm người tình;

Thậm chí phường điếm đĩ còn phải học hỏi kinh nghiệm của ngươi.

34 Y phục của ngươi đã vấy đầy máu của người nghèo vô tội,

Mặc dù không ai bắt quả tang họ cạy cửa lẻn vào nhà ngươi;

Nhưng bất chấp sự thật như thế nào, ngươi vẫn giết hại họ.

35 Ngươi nói, ‘Tôi vô tội. Chắc chắn cơn giận của Ngài đã lìa khỏi tôi rồi.’

Này, Ta sẽ đem ngươi ra để xét xử, vì ngươi nói, ‘Tôi vô tội.’

36 Sao ngươi thay đổi đường lối của ngươi một cách dễ dàng như thế?

Ngươi sẽ bị Ai-cập làm xấu hổ như ngươi đã bị A-sy-ri làm xấu hổ.

37 Ngươi sẽ từ nơi đó ôm đầu tủi hổ ra đi,

Vì CHÚA đã loại bỏ những kẻ ngươi đang nhờ cậy;

Ngươi sẽ không được lợi lộc gì khi nhờ cậy chúng.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu