Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 2

Từ Thu Vien Tin Lanh
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Đến ngày lễ Ngũ Tuần, tất cả đã tụ họp lại một nơi. 2. Thình lình có một tiếng động từ trời đến, giống như tiếng gió thổi dữ đội, đầy cả căn nhà nơi họ đang ngồi. 3. Có những lưỡi giống như lửa xuất hiện, chúng phân tán ra, và đậu trên mỗi một người của họ. 4. Tất cả đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, bắt đầu nói những ngôn ngữ khác theo như Đức Thánh Linh cho họ nói.

5. Lúc này có những người Do Thái sùng đạo từ mọi dân trong thiên hạ đang lưu trú tại Giê-ru-sa-lem. 6. Khi nghe tiếng động nầy, đám đông đã kéo đến và bối rối, bởi vì mỗi một người nghe họ nói ngôn ngữ của mình. 7. Họ đã bàng hoàng kinh ngạc rồi nói: “Không phải tất cả những người này là những người Ga-li-lê hay sao? 8. Như vậy tại sao mỗi chúng ta đều nghe họ nói ngôn ngữ của mình? 9. Là người Bạt-thê, Mê-đi, Ê-la-mít, những người sống tại Mê-sô-pô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-pa-đốc, Pông, A-si-a, 10. Phi-ri-gi, Pam-phi-ly, Ai Cập, các vùng thuộc Li-by gần Sy-ren; và những du khách từ Rô-ma, 11. bao gồm cả người Do Thái hoặc người theo đạo Do Thái, người Cơ-rết và Ả-rập. Chúng tôi nghe họ dùng ngôn ngữ của chúng tôi nói về những việc diệu kỳ của Đức Chúa Trời.”

12. Sau đó, tất cả đều kinh ngạc, bối rối, người này hỏi người khác: “Việc nầy có nghĩa gì?” 13. Nhưng có một số người đã chế giễu nói rằng: “Họ say rượu mới đó.”

14. Tuy nhiên Phi-e-rơ đã đứng ra, cùng với mười một sứ đồ, ông lên tiếng nói với họ: “Tất cả những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và những người Giu-đa, hãy nhận biết điều nầy và hãy chú ý đến những lời của tôi: 15. Không như anh em suy nghĩ, những người nầy không có say, bởi vì bây giờ mới là giờ thứ ba trong ngày. 16. Nhưng đây là điều đã được phán qua Tiên tri Giô-ên:

17. ‘Đức Chúa Trời phán: Trong những ngày cuối cùng, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta trên mọi xác thịt; các con trai của các ngươi và các con gái của các ngươi sẽ nói tiên tri; những thanh niên của các ngươi sẽ thấy khải tượng, và người già của các ngươi sẽ thấy chiêm bao; 18. và trong những ngày đó, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta thậm chí trên những đầy tớ trai của Ta và những đầy tớ gái của Ta, và họ sẽ nói tiên tri; 19. Ta sẽ bày tỏ những việc diệu kỳ ở trên trời, và những dấu lạ ở dưới đất; có máu, lửa, và hơi khói. 20. Mặt trời sẽ trở nên tối tăm, mặt trăng sẽ hóa ra máu, trước ngày vĩ đại và vinh quang của Chúa đến. 21. Và ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu.’

22. Những người Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe những lời nầy: Đức Chúa Jesus ở Na-xa-rét, là người đã được Đức Chúa Trời xác chứng cho quý vị bằng những việc quyền năng, những việc diệu kỳ, và những dấu lạ, là những việc mà Đức Chúa Trời đã thực hiện bởi Ngài ở giữa quý vị, như chính quý vị đã biết.

23. Theo kế hoạch đã định và sự biết trước của Đức Chúa Trời, Ngài đã bị phản nộp, vào tay của những kẻ không biết luật pháp, để giết Ngài bằng cách đóng đinh Ngài vào thập tự. 24. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại, giải tỏa khỏi những thống khổ của sự chết, bởi vì nó không thể cầm giữ Ngài bằng điều đó được.

25. Vì Đa-vít nói về Ngài: ‘Tôi luôn luôn thấy Chúa ở trước mặt tôi, vì Ngài ở bên phải tôi, cho nên tôi không bị lay động.

26. Do đó, lòng tôi vui vẻ, lưỡi tôi mừng rỡ, và giờ đây thân xác của tôi sẽ sống trong hy vọng. 27. Bởi vì Ngài sẽ không bỏ linh hồn của tôi trong âm phủ, cũng không để cho Đấng Thánh của Ngài thấy sự hư nát. 28. Ngài đã cho tôi biết những đường lối của sự sống, và Ngài sẽ làm cho tôi đầy tràn niềm vui trong sự hiện diện của Ngài.’

29. Thưa anh em! Tôi được phép tự do để nói với anh em về tổ phụ Đa-vít, là người đã chết và đã được an táng, phần mộ của ông vẫn còn ở giữa chúng ta cho tới ngày hôm nay. 30. Vì là một tiên tri, cho nên ông biết Đức Chúa Trời đã hứa với ông bằng một lời thề rằng Ngài sẽ đặt một hậu tự của ông để ngồi trên ngai của ông. 31. Vì đã thấy trước, cho nên ông đã nói về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị bỏ nơi âm phủ, và thân thể của Ngài chẳng thấy sự rữa nát.

32. Đức Chúa Trời đã khiến Đức Chúa Jesus nầy sống lại; tất cả chúng tôi là nhân chứng về điều đó. 33. Vì vậy Ngài đã được tôn cao đến bên phải của Đức Chúa Trời, và nhận lãnh từ Cha lời hứa về Đức Thánh Linh, và Ngài đã tuôn đổ ra như anh em đang thấy và nghe.

34. Đa-vít chưa lên trời, dầu vậy chính ông đã nói: ‘Chúa đã phán với Chúa của tôi rằng: Hãy ngồi bên phải Ta, 35. cho đến khi nào Ta đặt những kẻ thù của con làm bệ chân của con.’

36. Vì vậy, tất cả nhà Y-sơ-ra-ên hãy biết chắc rằng: Đức Chúa Jesus nầy, là Đấng mà anh em đã đóng đinh trên thập tự giá, đã được Đức Chúa Trời tôn làm Chúa và Đấng Christ.”

37. Sau khi nghe điều đó, lòng họ đau như cắt, họ liền nói với Phi-e-rơ và những sứ đồ khác: “Các anh ơi! Chúng tôi phải làm gì?”

38. Sau đó Phi-e-rơ nói với họ: “Hãy ăn năn! Mỗi người trong anh em phải chịu báp-têm trong danh của Đức Chúa Jesus để được tha tội của mình, và sẽ nhận lãnh món quà của Đức Thánh Linh. 39. Bởi vì lời hứa đó được dành cho anh em, cho con cháu anh em, và cho tất cả mọi người ở xa, tức là tất cả những người mà Chúa là Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ gọi đến với Ngài.” 40. Ông dùng nhiều lời khác để làm chứng và khích lệ họ: “Hãy cứu mình khỏi thế hệ gian tà nầy!”

41. Vì vậy, những người tiếp nhận lời của ông đã được báp-têm; và trong ngày đó, có khoảng ba ngàn linh hồn thêm vào Hội Thánh.

42. Lúc đó họ chuyên tâm giữ lời dạy của các sứ đồ, mối thông công, lễ bẻ bánh, và cầu nguyện. 43. Sự kính sợ đến với mọi người; có nhiều phép mầu và dấu lạ được thực hiện qua các sứ đồ. 44. Tất cả những người tin đều hiệp lại với nhau và lấy mọi vật làm của chung. 45. Họ bán hết tài sản và những vật sở hữu của mình, rồi phân phát cho tất cả tùy theo nhu cầu của mỗi người.

46. Mỗi ngày họ tiếp tục hiệp nhau trong đền thờ; tại từng nhà họ bẻ bánh, nhận thức ăn với sự vui vẻ và lòng chân thành, 47. tôn ngợi Đức Chúa Trời, và được ơn với mọi người. Mỗi ngày Chúa thêm những người được cứu vào số của họ.

Bản Dịch Đại Chúng

Đến ngày lễ Ngũ Tuần, tất cả đã tụ họp lại một nơi. Thình lình có một tiếng động từ trời đến, giống như tiếng gió thổi dữ đội, đầy cả căn nhà nơi họ đang ngồi. Có những lưỡi giống như lửa xuất hiện, chúng phân tán ra, và đậu trên mỗi một người của họ. Tất cả đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, bắt đầu nói những ngôn ngữ khác theo như Đức Thánh Linh cho họ nói.

Lúc này có những người Do Thái sùng đạo từ mọi dân trong thiên hạ đang lưu trú tại Giê-ru-sa-lem. Khi nghe tiếng động nầy, đám đông đã kéo đến và bối rối, bởi vì mỗi một người nghe họ nói ngôn ngữ của mình. Họ đã bàng hoàng kinh ngạc rồi nói: “Không phải tất cả những người này là những người Ga-li-lê hay sao? Như vậy tại sao mỗi chúng ta đều nghe họ nói ngôn ngữ của mình? Là người Bạt-thê, Mê-đi, Ê-la-mít, những người sống tại Mê-sô-pô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-pa-đốc, Pông, A-si-a, Phi-ri-gi, Pam-phi-ly, Ai Cập, các vùng thuộc Li-by gần Sy-ren; và những du khách từ Rô-ma, bao gồm cả người Do Thái hoặc người theo đạo Do Thái, người Cơ-rết và Ả-rập. Chúng tôi nghe họ dùng ngôn ngữ của chúng tôi nói về những việc diệu kỳ của Đức Chúa Trời.”

Sau đó, tất cả đều kinh ngạc, bối rối, người này hỏi người khác: “Việc nầy có nghĩa gì?” Nhưng có một số người đã chế giễu nói rằng: “Họ say rượu mới đó.”

Tuy nhiên Phi-e-rơ đã đứng ra, cùng với mười một sứ đồ, ông lên tiếng nói với họ: “Tất cả những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và những người Giu-đa, hãy nhận biết điều nầy và hãy chú ý đến những lời của tôi: Không như anh em suy nghĩ, những người nầy không có say, bởi vì bây giờ mới là giờ thứ ba trong ngày. Nhưng đây là điều đã được phán qua Tiên tri Giô-ên:

‘Đức Chúa Trời phán: Trong những ngày cuối cùng, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta trên mọi xác thịt; các con trai của các ngươi và các con gái của các ngươi sẽ nói tiên tri; những thanh niên của các ngươi sẽ thấy khải tượng, và người già của các ngươi sẽ thấy chiêm bao; và trong những ngày đó, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta thậm chí trên những đầy tớ trai của Ta và những đầy tớ gái của Ta, và họ sẽ nói tiên tri; Ta sẽ bày tỏ những việc diệu kỳ ở trên trời, và những dấu lạ ở dưới đất; có máu, lửa, và hơi khói. Mặt trời sẽ trở nên tối tăm, mặt trăng sẽ hóa ra máu, trước ngày vĩ đại và vinh quang của Chúa đến. Và ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu.’

Những người Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe những lời nầy: Đức Chúa Jesus ở Na-xa-rét, là người đã được Đức Chúa Trời xác chứng cho quý vị bằng những việc quyền năng, những việc diệu kỳ, và những dấu lạ, là những việc mà Đức Chúa Trời đã thực hiện bởi Ngài ở giữa quý vị, như chính quý vị đã biết.

Theo kế hoạch đã định và sự biết trước của Đức Chúa Trời, Ngài đã bị phản nộp, vào tay của những kẻ không biết luật pháp, để giết Ngài bằng cách đóng đinh Ngài vào thập tự. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại, giải tỏa khỏi những thống khổ của sự chết, bởi vì nó không thể cầm giữ Ngài bằng điều đó được.

Vì Đa-vít nói về Ngài: ‘Tôi luôn luôn thấy Chúa ở trước mặt tôi, vì Ngài ở bên phải tôi, cho nên tôi không bị lay động. Do đó, lòng tôi vui vẻ, lưỡi tôi mừng rỡ, và giờ đây thân xác của tôi sẽ sống trong hy vọng. Bởi vì Ngài sẽ không bỏ linh hồn của tôi trong âm phủ, cũng không để cho Đấng Thánh của Ngài thấy sự hư nát. Ngài đã cho tôi biết những đường lối của sự sống, và Ngài sẽ làm cho tôi đầy tràn niềm vui trong sự hiện diện của Ngài.’

Thưa anh em! Tôi được phép tự do để nói với anh em về tổ phụ Đa-vít, là người đã chết và đã được an táng, phần mộ của ông vẫn còn ở giữa chúng ta cho tới ngày hôm nay. Vì là một tiên tri, cho nên ông biết Đức Chúa Trời đã hứa với ông bằng một lời thề rằng Ngài sẽ đặt một hậu tự của ông để ngồi trên ngai của ông. Vì đã thấy trước, cho nên ông đã nói về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị bỏ nơi âm phủ, và thân thể của Ngài chẳng thấy sự rữa nát.

Đức Chúa Trời đã khiến Đức Chúa Jesus nầy sống lại; tất cả chúng tôi là nhân chứng về điều đó. Vì vậy Ngài đã được tôn cao đến bên phải của Đức Chúa Trời, và nhận lãnh từ Cha lời hứa về Đức Thánh Linh, và Ngài đã tuôn đổ ra như anh em đang thấy và nghe. Đa-vít chưa lên trời, dầu vậy chính ông đã nói: ‘Chúa đã phán với Chúa của tôi rằng: Hãy ngồi bên phải Ta, cho đến khi nào Ta đặt những kẻ thù của con làm bệ chân của con.’

Vì vậy, tất cả nhà Y-sơ-ra-ên hãy biết chắc rằng: Đức Chúa Jesus nầy, là Đấng mà anh em đã đóng đinh trên thập tự giá, đã được Đức Chúa Trời tôn làm Chúa và Đấng Christ.”

Sau khi nghe điều đó, lòng họ đau như cắt, họ liền nói với Phi-e-rơ và những sứ đồ khác: “Các anh ơi! Chúng tôi phải làm gì?” Sau đó Phi-e-rơ nói với họ: “Hãy ăn năn! Mỗi người trong anh em phải chịu báp-têm trong danh của Đức Chúa Jesus để được tha tội của mình, và sẽ nhận lãnh món quà của Đức Thánh Linh. Bởi vì lời hứa đó được dành cho anh em, cho con cháu anh em, và cho tất cả mọi người ở xa, tức là tất cả những người mà Chúa là Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ gọi đến với Ngài.” Ông dùng nhiều lời khác để làm chứng và khích lệ họ: “Hãy cứu mình khỏi thế hệ gian tà nầy!”

Vì vậy, những người tiếp nhận lời của ông đã được báp-têm; và trong ngày đó, có khoảng ba ngàn linh hồn thêm vào Hội Thánh. Lúc đó họ chuyên tâm giữ lời dạy của các sứ đồ, mối thông công, lễ bẻ bánh, và cầu nguyện. Sự kính sợ đến với mọi người; có nhiều phép mầu và dấu lạ được thực hiện qua các sứ đồ. Tất cả những người tin đều hiệp lại với nhau và lấy mọi vật làm của chung. Họ bán hết tài sản và những vật sở hữu của mình, rồi phân phát cho tất cả tùy theo nhu cầu của mỗi người.

Mỗi ngày họ tiếp tục hiệp nhau trong đền thờ; tại từng nhà họ bẻ bánh, nhận thức ăn với sự vui vẻ và lòng chân thành, tôn ngợi Đức Chúa Trời, và được ơn với mọi người. Mỗi ngày Chúa thêm những người được cứu vào số của họ.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Đến ngày lễ Ngũ Tuần, tất cả đã tụ họp lại một nơi. 2. Thình lình có một tiếng động từ trời đến, giống như tiếng gió thổi dữ đội, đầy cả căn nhà nơi họ đang ngồi. 3. Có những lưỡi giống như lửa xuất hiện, chúng phân tán ra, và đậu trên mỗi một người của họ. 4. Tất cả đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, bắt đầu nói những ngôn ngữ khác theo như Đức Thánh Linh cho họ nói.

5. Lúc này có những người Do Thái sùng đạo từ mọi dân trong thiên hạ đang lưu trú tại Giê-ru-sa-lem. 6. Khi nghe tiếng động nầy, đám đông đã kéo đến và bối rối, bởi vì mỗi một người nghe họ nói ngôn ngữ của mình. 7. Họ đã bàng hoàng kinh ngạc rồi nói: “Không phải tất cả những người này là những người Ga-li-lê hay sao? 8. Như vậy tại sao mỗi chúng ta đều nghe họ nói ngôn ngữ của mình? 9. Là người Bạt-thê, Mê-đi, Ê-la-mít, những người sống tại Mê-sô-pô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-pa-đốc, Pông, A-si-a, 10. Phi-ri-gi, Pam-phi-ly, Ai Cập, các vùng thuộc Li-by gần Sy-ren; và những du khách từ Rô-ma, 11. bao gồm cả người Do Thái hoặc người theo đạo Do Thái, người Cơ-rết và Ả-rập. Chúng tôi nghe họ dùng ngôn ngữ của chúng tôi nói về những việc diệu kỳ của Đức Chúa Trời.”

12. Sau đó, tất cả đều kinh ngạc, bối rối, người này hỏi người khác: “Việc nầy có nghĩa gì?” 13. Nhưng có một số người đã chế giễu nói rằng: “Họ say rượu mới đó.”

14. Tuy nhiên Phi-e-rơ đã đứng ra, cùng với mười một sứ đồ, ông lên tiếng nói với họ: “Tất cả những người đang sống tại Giê-ru-sa-lem và những người Giu-đa, hãy nhận biết điều nầy và hãy chú ý đến những lời của tôi: 15. Không như anh em suy nghĩ, những người nầy không có say, bởi vì bây giờ mới là giờ thứ ba trong ngày. 16. Nhưng đây là điều đã được phán qua Tiên tri Giô-ên:

17. ‘Đức Chúa Trời phán: Trong những ngày cuối cùng, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta trên mọi xác thịt; các con trai của các ngươi và các con gái của các ngươi sẽ nói tiên tri; những thanh niên của các ngươi sẽ thấy khải tượng, và người già của các ngươi sẽ thấy chiêm bao; 18. và trong những ngày đó, Ta sẽ đổ Thánh Linh của Ta thậm chí trên những đầy tớ trai của Ta và những đầy tớ gái của Ta, và họ sẽ nói tiên tri; 19. Ta sẽ bày tỏ những việc diệu kỳ ở trên trời, và những dấu lạ ở dưới đất; có máu, lửa, và hơi khói. 20. Mặt trời sẽ trở nên tối tăm, mặt trăng sẽ hóa ra máu, trước ngày vĩ đại và vinh quang của Chúa đến. 21. Và ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu.’

22. Những người Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe những lời nầy: Đức Chúa Jesus ở Na-xa-rét, là người đã được Đức Chúa Trời xác chứng cho quý vị bằng những việc quyền năng, những việc diệu kỳ, và những dấu lạ, là những việc mà Đức Chúa Trời đã thực hiện bởi Ngài ở giữa quý vị, như chính quý vị đã biết.

23. Theo kế hoạch đã định và sự biết trước của Đức Chúa Trời, Ngài đã bị phản nộp, vào tay của những kẻ không biết luật pháp, để giết Ngài bằng cách đóng đinh Ngài vào thập tự. 24. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài sống lại, giải tỏa khỏi những thống khổ của sự chết, bởi vì nó không thể cầm giữ Ngài bằng điều đó được.

25. Vì Đa-vít nói về Ngài: ‘Tôi luôn luôn thấy Chúa ở trước mặt tôi, vì Ngài ở bên phải tôi, cho nên tôi không bị lay động.

26. Do đó, lòng tôi vui vẻ, lưỡi tôi mừng rỡ, và giờ đây thân xác của tôi sẽ sống trong hy vọng. 27. Bởi vì Ngài sẽ không bỏ linh hồn của tôi trong âm phủ, cũng không để cho Đấng Thánh của Ngài thấy sự hư nát. 28. Ngài đã cho tôi biết những đường lối của sự sống, và Ngài sẽ làm cho tôi đầy tràn niềm vui trong sự hiện diện của Ngài.’

29. Thưa anh em! Tôi được phép tự do để nói với anh em về tổ phụ Đa-vít, là người đã chết và đã được an táng, phần mộ của ông vẫn còn ở giữa chúng ta cho tới ngày hôm nay. 30. Vì là một tiên tri, cho nên ông biết Đức Chúa Trời đã hứa với ông bằng một lời thề rằng Ngài sẽ đặt một hậu tự của ông để ngồi trên ngai của ông. 31. Vì đã thấy trước, cho nên ông đã nói về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị bỏ nơi âm phủ, và thân thể của Ngài chẳng thấy sự rữa nát.

32. Đức Chúa Trời đã khiến Đức Chúa Jesus nầy sống lại; tất cả chúng tôi là nhân chứng về điều đó. 33. Vì vậy Ngài đã được tôn cao đến bên phải của Đức Chúa Trời, và nhận lãnh từ Cha lời hứa về Đức Thánh Linh, và Ngài đã tuôn đổ ra như anh em đang thấy và nghe.

34. Đa-vít chưa lên trời, dầu vậy chính ông đã nói: ‘Chúa đã phán với Chúa của tôi rằng: Hãy ngồi bên phải Ta, 35. cho đến khi nào Ta đặt những kẻ thù của con làm bệ chân của con.’

36. Vì vậy, tất cả nhà Y-sơ-ra-ên hãy biết chắc rằng: Đức Chúa Jesus nầy, là Đấng mà anh em đã đóng đinh trên thập tự giá, đã được Đức Chúa Trời tôn làm Chúa và Đấng Christ.”

37. Sau khi nghe điều đó, lòng họ đau như cắt, họ liền nói với Phi-e-rơ và những sứ đồ khác: “Các anh ơi! Chúng tôi phải làm gì?”

38. Sau đó Phi-e-rơ nói với họ: “Hãy ăn năn! Mỗi người trong anh em phải chịu báp-têm trong danh của Đức Chúa Jesus để được tha tội của mình, và sẽ nhận lãnh món quà của Đức Thánh Linh. 39. Bởi vì lời hứa đó được dành cho anh em, cho con cháu anh em, và cho tất cả mọi người ở xa, tức là tất cả những người mà Chúa là Đức Chúa Trời của chúng ta sẽ gọi đến với Ngài.” 40. Ông dùng nhiều lời khác để làm chứng và khích lệ họ: “Hãy cứu mình khỏi thế hệ gian tà nầy!”

41. Vì vậy, những người tiếp nhận lời của ông đã được báp-têm; và trong ngày đó, có khoảng ba ngàn linh hồn thêm vào Hội Thánh.

42. Lúc đó họ chuyên tâm giữ lời dạy của các sứ đồ, mối thông công, lễ bẻ bánh, và cầu nguyện. 43. Sự kính sợ đến với mọi người; có nhiều phép mầu và dấu lạ được thực hiện qua các sứ đồ. 44. Tất cả những người tin đều hiệp lại với nhau và lấy mọi vật làm của chung. 45. Họ bán hết tài sản và những vật sở hữu của mình, rồi phân phát cho tất cả tùy theo nhu cầu của mỗi người.

46. Mỗi ngày họ tiếp tục hiệp nhau trong đền thờ; tại từng nhà họ bẻ bánh, nhận thức ăn với sự vui vẻ và lòng chân thành, 47. tôn ngợi Đức Chúa Trời, và được ơn với mọi người. Mỗi ngày Chúa thêm những người được cứu vào số của họ.

Bản Dịch 1925

1. Đến ngày lễ Ngũ Tuần, môn đồ nhóm họp tại một chỗ. 2. Thình lình, có tiếng từ trời đến như tiếng gió thổi ào ào, đầy khắp nhà môn đồ ngồi. 3. Các môn đồ thấy lưỡi rời rạc từng cái một, như lưỡi bằng lửa hiện ra, đậu trên mỗi người trong bọn mình. 4. Hết thảy đều được đầy dẫy Đức Thánh Linh, khởi sự nói các thứ tiếng khác, theo như Đức Thánh Linh cho mình nói.

5. Vả, bấy giờ có người Giu-đa, kẻ mộ đạo, từ các dân thiên hạ đến, ở tại thành Giê-ru-sa-lem. 6. Lúc tiếng ấy vang ra, dân chúng chạy đến, ai nấy đều sững sờ vì mỗi người đều nghe các môn đồ nói tiếng xứ mình. 7. Chúng đều sợ hãi và lấy làm lạ mà rằng: Hết thảy người nói đó, há chẳng phải là người Ga-li-lê sao? 8. Vậy thì sao chúng ta nghe ai nấy đều nói tiếng riêng của xứ chúng ta sanh đẻ? 9. Nào người Bạt-thê, Mê-đi, Ê-la-mít, kẻ ở tại Mê-sô-bô-ta-mi, Giu-đê, Cáp-ba-đốc, Bông, A-si, 10. Phi-ri-gi, Bam-phi-ly, Ê-díp-tô, đất Li-by gần Sy-ren, nào kẻ từ Rô-ma đến, 11. cả người Giu-đa hoặc người mới theo đạo Giu-đa, người Cơ-rết và A rạp nữa, chúng ta đều nghe họ lấy tiếng chúng ta mà nói những sự cao trọng của Đức Chúa Trời. 12. Ai ai đều sợ hãi, không biết nghĩ làm sao, bèn nói với nhau rằng: Việc nầy là nghĩa làm sao? 13. Nhưng có kẻ lại nhạo báng rằng: Họ say rượu mới đó.

14. Bấy giờ, Phi-e-rơ đứng ra cùng mười một sứ đồ, cất tiếng nói với dân chúng rằng: Hỡi người Giu-đa, và mọi người ở tại thành Giê-ru-sa-lem, hãy biết rõ điều nầy, và lắng tai nghe lời ta. 15. Những người nầy chẳng phải say như các ngươi ngờ đâu, vì bây giờ mới là giờ thứ ba ban ngày. 16. Nhưng ấy là điều đấng tiên tri Giô-ên đã nói tiên tri rằng: 17. Đức Chúa Trời phán: Trong những ngày sau rốt, Ta sẽ đổ Thần ta khắp trên mọi xác-thịt; Con trai và con gái các ngươi đều sẽ nói lời tiên tri, Bọn trai trẻ sẽ thấy điềm lạ, Và các người già cả sẽ có chiêm bao, 18. Phải, trong những ngày đó, ta sẽ đổ Thần ta khắp trên các đầy tớ trai và gái ta, Chúng nó đều nói lời tiên tri; 19. Ta lại sẽ tỏ ra sự lạ lùng ở trên trời, Và dấu lạ ở dưới đất; Tức là máu, lửa, và luồng khói; 20. Mặt trời sẽ biến nên tối tăm, Mặt trăng hóa ra máu, Trước ngày lớn và vinh hiển của Chúa chưa đến; 21. Và lại ai cầu khẩn danh Chúa thì sẽ được cứu.

22. Hỡi người Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời nầy: Đức Chúa Jêsus ở Na-xa-rét, tức là Người mà Đức Chúa Trời đã dùng làm việc quyền phép, sự lạ và dấu lạ ở giữa các ngươi, để làm chứng cho Người trong vòng các ngươi, như chính các ngươi đều biết. 23. Người đó bị nộp, theo ý định trước và sự biết trước của Đức Chúa Trời, các ngươi đã mượn tay độc ác mà đóng đinh Người trên thập tự giá và giết đi. 24. Nhưng Đức Chúa Trời đã khiến Người sống lại, bứt đứt dây trói của sự chết, vì nó không thể giữ Người lại dưới quyền nó. 25. Bởi chưng vua Đa-vít có nói về Người rằng: Tôi từng thấy Chúa ở trước mặt tôi luôn, Vì Ngài ở bên hữu tôi, hầu cho tôi chẳng bị rúng động chút nào. 26. Bởi cớ đó, lòng tôi vui vẻ, lưỡi tôi mừng rỡ, Và xác thịt tôi cũng sẽ yên nghỉ trong sự trông cậy; 27. Vì Chúa sẽ chẳng để linh hồn tôi nơi âm phủ, Và chẳng cho Đấng Thánh của Ngài hư nát đâu. 28. Chúa đã cho tôi biết đường sự sống; Cũng sẽ cho tôi đầy lòng vui mừng trước mặt Ngài.

29. Hỡi anh em, ta thật có thể nói cách vững vàng với anh em về tổ Đa-vít rằng người đã chết và chôn rồi, ngày nay mồ mả người còn ở giữa chúng ta. 30. Nhưng, vì người là đấng tiên tri, và biết Đức Chúa Trời đã thề hứa với người sẽ cho một hậu tự người ngồi trên ngai mình, 31. thì người đã thấy trước và nói trước về sự sống lại của Đấng Christ rằng: Ngài chẳng bị để nơi âm phủ, và xác thịt Ngài chẳng thấy sự hư nát. 32. Đức Chúa Jêsus nầy, Đức Chúa Trời đã khiến sống lại, và chúng ta thảy đều làm chứng về sự đó. 33. Vậy, sau khi Ngài đã được đem lên bên hữu Đức Chúa Trời, và từ nơi Cha đã nhận lấy Đức Thánh Linh mà Cha đã hứa ban cho, thì Ngài đổ Đức Thánh Linh ra, như các ngươi đang thấy và nghe. 34. Vì vua Đa-vít chẳng hề lên trời, nhưng chính người có nói: Chúa đã phán cùng Chúa tôi rằng: Hãy ngồi bên hữu ta, 35. Cho đến chừng nào ta để kẻ thù nghịch ngươi dưới chân ngươi, đặng làm bệ cho ngươi. 36. Vậy, cả nhà Y-sơ-ra-ên khá biết chắc rằng Đức Chúa Trời đã tôn Jêsus nầy, mà các ngươi đã đóng đinh trên thập tự giá, làm Chúa và Đấng Christ.

37. Chúng nghe bấy nhiêu lời, trong lòng cảm động, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: Hỡi anh em, chúng ta phải làm chi? 38. Phi-e-rơ trả lời rằng: Hãy hối cải, ai nấy phải nhân danh Đức Chúa Jêsus chịu phép báp-tem, để được tha tội mình, rồi sẽ được lãnh sự ban cho Đức Thánh Linh. 39. Vì lời hứa thuộc về các ngươi, con cái các ngươi, và thuộc về hết thảy mọi người ở xa, tức là bao nhiêu người mà Chúa là Đức Chúa Trời chúng ta sẽ gọi. 40. Phi-e-rơ lại lấy nhiều lời giảng nữa mà giục lòng và khuyên lơn chúng rằng: Các ngươi khá cứu mình thoát khỏi giữa dòng dõi gian tà nầy! 41. Vậy, những kẻ nhận lời đó đều chịu phép báp-tem; và trong này ấy, có độ ba ngàn người thêm vào Hội thánh. 42. Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện.

43. Mọi người đều kính sợ vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ. 44. Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. 45. Bán hết gia tài điền sản mình mà phân phát cho nhau, tùy sự cần dùng của từng người. 46. Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, 47. ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh.

Bản Dịch 2011

Ðức Thánh Linh Giáng Lâm

1 Ðến ngày lễ Ngũ Tuần, các môn đồ đang họp nhau tại một chỗ. 2 Thình lình có tiếng từ trời xuống như tiếng gió thổi rất mạnh, ùa tràn vào căn nhà họ đang ngồi. 3 Họ thấy có gì giống như những lưỡi bằng lửa bay ra và đậu trên mỗi người. 4 Tất cả được đầy dẫy Ðức Thánh Linh và bắt đầu nói những ngôn ngữ khác, theo như Ðức Thánh Linh ban cho họ nói.

5 Lúc ấy tại Giê-ru-sa-lem đang có những người Do-thái tin kính từ mọi nước dưới trời. 6 Nghe tiếng ồn ào, họ kéo đến thành một đám đông và lấy làm lạ, vì mỗi người đều nghe các môn đồ nói tiếng bản xứ của họ. 7 Họ ngạc nhiên và sửng sốt nói với nhau, “Tất cả những người đang nói đó chẳng phải là người Ga-li-lê sao? 8 Thế sao mỗi chúng ta đều nghe họ nói tiếng bản xứ chúng ta? 9 Nào người Pạc-thi, người Mê-đi, người Ê-lam, và những người sống ở Mê-sô-pô-ta-mi-a, Giu-đê, Cáp-pa-đô-xi-a, Pôn-tơ, A-si-a, 10 Phi-ry-gi-a, Pam-phy-li-a, Ai-cập, và dân ở những vùng Li-by-a gần Sy-rê-nê, nào những khách hành hương đến từ Rô-ma, 11 gồm người Do-thái và những người ngoại quốc theo Do-thái Giáo, nào người Cơ-rết và người Ả-rập; chúng ta thảy đều nghe họ nói những việc quyền năng diệu kỳ của Ðức Chúa Trời trong ngôn ngữ chúng ta!”

12 Mọi người đều sửng sốt và hoang mang nói với nhau, “Việc này có nghĩa gì?” 13 Nhưng những người khác thì chế nhạo và nói, “Họ say rượu mới đó mà.”

Phi-rơ Rao Giảng về Chúa

14 Bấy giờ Phi-rơ đứng ra với mười một sứ đồ, cất tiếng và nói với họ,

“Thưa đồng bào Do-thái và mọi người đang ở Giê-ru-sa-lem, xin hãy biết rõ điều này và xin lắng tai nghe tôi nói: 15 Không phải những người này say rượu như anh chị em tưởng đâu, vì bây giờ mới chín giờ sáng, 16 nhưng đây là những gì đấng Tiên Tri Giô-ên đã nói,

17 ‘Ðức Chúa Trời phán,

Trong những ngày cuối cùng,

Ta sẽ đổ Thần Ta trên mọi loài xác thịt.

Các con trai và các con gái các ngươi sẽ nói tiên tri;

Những người trẻ tuổi sẽ thấy các khải tượng;

Những người già cả sẽ mơ ước những ước mơ.

18 Trong những ngày ấy,

Ta sẽ đổ Thần Ta trên các tôi trai và tớ gái của Ta;

Chúng sẽ nói tiên tri.

19 Ta sẽ ban những điềm lạ trên trời và những dấu kỳ dưới đất,

Ðó là máu, lửa, và những luồng khói.

20 Mặt trời sẽ trở nên tối tăm,

Mặt trăng sẽ đỏ như máu,

Trước ngày lớn và vinh hiển của Chúa đến.

21 Bấy giờ ai kêu cầu danh Chúa sẽ được cứu.’

22 Hỡi người I-sơ-ra-ên, xin lắng nghe những lời này: Ðức Chúa Jesus ở Na-xa-rét là Ðấng đã được Ðức Chúa Trời xác chứng với anh chị em bằng những việc quyền năng, phép lạ, và dấu kỳ; qua Ngài, Ðức Chúa Trời đã thực hiện những việc đó giữa anh chị em như chính anh chị em đã biết. 23 Theo kế hoạch đã vạch trước và theo sự biết trước của Ðức Chúa Trời, anh chị em đã nộp Ngài vào tay những kẻ không coi Luật Pháp ra gì để đóng đinh Ngài trên cây thập tự, và giết đi. 24 Nhưng Ðức Chúa Trời đã làm cho Ngài sống lại, giải thoát Ngài khỏi những đau đớn của sự chết, vì sự chết không thể nào giữ Ngài lại. 25 Vì Vua Ða-vít đã nói về Ngài rằng,

‘Tôi hằng để Chúa ở trước mặt tôi;

Vì Ngài ở bên phải tôi, nên tôi chẳng bị rúng động.

26 Vì thế lòng tôi vui vẻ, lưỡi tôi mừng rỡ,

Và thân xác tôi cũng sẽ sống trong hy vọng.

27 Vì Chúa sẽ chẳng bỏ linh hồn tôi luôn trong âm phủ;

Ngài sẽ không để cho Người Thánh của Ngài thấy sự rữa nát.

28 Chúa đã chỉ cho tôi con đường sự sống;

Ngài sẽ cho tôi đầy tràn niềm vui trước thánh nhan Ngài.’

29 Thưa anh chị em, tôi xin nói một cách quả quyết với anh chị em về tổ phụ Ða-vít của chúng ta rằng, vua đã chết và được chôn; mồ mả của vua vẫn còn ở giữa chúng ta cho đến ngày nay. 30 Nhưng vì vua là một vị tiên tri và biết rằng Ðức Chúa Trời đã lấy lời thề mà thề với vua rằng Ngài sẽ đặt một người trong dòng dõi của vua ngồi trên ngai của vua. 31 Vì đã thấy trước như thế nên vua đã nói về sự sống lại của Ðấng Christ rằng,

‘Ngài sẽ chẳng bị bỏ luôn trong âm phủ,

Và thân thể Ngài sẽ không thấy sự rữa nát.’

32 Ðức Chúa Jesus này đã được Ðức Chúa Trời làm cho sống lại, và tất cả chúng tôi đây là các nhân chứng cho việc ấy.

33 Vậy sau khi đã được cất lên ngự bên phải Ðức Chúa Trời và đã nhận lãnh Ðức Thánh Linh mà Ðức Chúa Cha đã hứa, Ngài tuôn đổ Ðức Thánh Linh ra như anh chị em đã thấy và nghe. 34 Vì Vua Ða-vít chưa từng lên trời, nhưng chính vua đã nói,

‘Chúa phán với Chúa của tôi,

“Con hãy ngồi bên phải Ta,

35 Cho đến khi Ta đặt những kẻ thù của Con làm bệ chân Con.”’

36 Vậy hỡi toàn thể nhà I-sơ-ra-ên, xin hãy biết một cách chắc chắn rằng: Ðức Chúa Jesus, Ðấng anh chị em đóng đinh trên cây thập tự, đã được Ðức Chúa Trời lập làm Chúa và Ðấng Christ.”

Dân Ðáp Ứng

37 Bấy giờ khi nghe như thế, họ cảm thấy đau nhói trong lòng; họ nói với Phi-rơ và các vị sứ đồ còn lại, “Thưa các anh em, chúng tôi phải làm gì?”

38 Phi-rơ nói với họ, “Hãy ăn năn. Mỗi người trong anh chị em phải chịu báp-têm trong danh Ðức Chúa Jesus Christ để được tha tội, và anh chị em sẽ nhận món quà là Ðức Thánh Linh. 39 Vì lời hứa ấy đã dành cho anh chị em, cho con cháu của anh chị em, và cho mọi người ở xa, tức mọi người mà Chúa, Ðức Chúa Trời chúng ta, sẽ gọi.”

40 Phi-rơ còn dùng nhiều lời khác để làm chứng và kêu gọi họ rằng, “Anh chị em hãy cứu lấy mình khỏi thế hệ gian tà này.”

41 Vậy những người tin nhận lời ông đều chịu báp-têm, và hôm đó có khoảng ba ngàn linh hồn thêm vào số các môn đồ.

Cộng Ðồng Tín Hữu Ðầu Tiên

42 Những người ấy cứ chuyên tâm vâng giữ lời dạy của các sứ đồ, giao hảo thân tình với nhau, tham dự lễ bẻ bánh và các buổi nhóm cầu nguyện.

43 Bấy giờ mọi người có cảm giác sợ hãi; các sứ đồ đã làm nhiều việc diệu kỳ và phép lạ. 44 Khi ấy tất cả các tín hữu hiệp lại với nhau và lấy mọi vật làm của chung. 45 Họ bán đất đai và tài sản, rồi lấy tiền bán được chia cho mọi người, tùy theo nhu cầu của mỗi người. 46 Hằng ngày họ một lòng chăm chỉ đến đền thờ; còn tại các tư gia, họ cử hành lễ bẻ bánh và dùng bữa với nhau với lòng vui vẻ và chân thành. 47 Họ ca ngợi Ðức Chúa Trời và được lòng mọi người. Mỗi ngày Chúa thêm những người được cứu vào số người của họ.

Tài Liệu