Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 15

Từ Thư Viện Tin Lành
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Và rồi có một số người từ Giu-đê xuống, dạy các anh em rằng: “Nếu quý vị không chịu cắt bì theo truyền thống của Môi-se thì quý vị không thể được cứu.”

2. Sau đó, có sự xáo trộn xảy ra, và có một cuộc tranh luận không nhỏ giữa Phao-lô và Ba-na-ba với họ. Phao-lô và Ba-na-ba cùng với vài người trong số họ đã được chỉ định đi lên Giê-ru-sa-lem để hỏi về việc nầy với các sứ đồ và các trưởng lão.

3. Vì vậy, khi đã được Hội Thánh gởi đi, họ đã trải qua cả Phê-ni-xi và Sa-ma-ri, thuật lại cách chi tiết sự quy đạo của những người ngoại quốc, và họ đã đem lại niềm vui rất lớn cho tất cả các anh em.

4. Sau đó họ đến Giê-ru-sa-lem, họ được Hội Thánh, các sứ đồ và trưởng lão tiếp đón. Họ bắt đầu tường thuật lại tất cả những gì Đức Chúa Trời đã cùng làm với họ.

5. Tuy nhiên có một số những người đã tin, thuộc về phái Pha-ri-si, đã đứng dậy nói: “Cần phải làm cắt bì cho họ, và rồi truyền cho họ tuân giữ luật pháp của Môi-se.”

6. Sau đó các sứ đồ và các trưởng lão đã họp lại để xem xét vấn đề nầy. 7. Sau khi đã thảo luận rất nhiều, Phi-e-rơ đã đứng dậy nói với họ rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Quý vị biết rằng từ những ngày đầu, Đức Chúa Trời đã chọn tôi ở giữa anh em, để những người ngoại quốc được nghe sứ điệp của Phúc Âm qua môi miệng của tôi, và họ đã tin. 8. Đức Chúa Trời là Đấng biết rõ tấm lòng, đã làm chứng cho họ, đã ban Đức Thánh Linh cho họ cũng như cho chúng ta. 9. Ngài không phân biệt giữa chúng ta với họ, nhưng bởi đức tin đã thanh tẩy tấm lòng của họ. 10. Vì vậy bây giờ, tại sao quý vị lại thử Đức Chúa Trời, gán cho các môn đồ cái ách mà tổ phụ của chúng ta, hoặc chính chúng ta, cũng không thể mang nổi? 11. Tuy nhiên chúng tôi tin rằng bởi ân điển của Chúa, là Đức Chúa Jesus, họ cũng được cứu cùng một cách như vậy.”

12. Lúc đó cả đám đông đều im lặng lắng nghe Ba-na-ba và Phao-lô thuật lại những dấu kỳ và phép lạ mà Đức Chúa Trời đã làm qua họ ở giữa những người ngoại quốc.

13. Khi họ đã dứt lời, Gia-cơ đã kết luận rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Xin hãy nghe tôi! 14. Si-môn đã thuật lại thế nào Đức Chúa Trời lần đầu tiên đã thăm viếng và lấy ra từ những người ngoại quốc một dân cho danh của Ngài. 15. Điều nầy phù hợp với những lời của các tiên tri đã chép: 16. ‘Sau những việc nầy, Ta sẽ trở lại và sẽ tái thiết nhà của Đa-vít đã bị sụp đổ. Ta sẽ trùng tu những nơi bị tàn phá của nó và dựng nó lên; 17. để những người còn lại, và tất cả những người ngoại quốc, là những người được gọi bằng danh của Ta, có thể tìm kiếm Chúa. Chúa, là Đấng đang thực hiện những việc nầy, phán như vậy, 18. đó là những điều đã được biết đến từ ngàn xưa.’ 19. Vì vậy, tôi xét rằng không nên quấy rối những người ngoại quốc đang trở về cùng Đức Chúa Trời; 20. nhưng hãy viết để dặn họ giữ khỏi bị ô uế bởi các thần tượng, sự gian dâm, thú vật chết ngạt, và huyết. 21. Bởi vì từ những thế hệ xa xưa, trong mỗi thành đều có những người đã đọc và giảng dạy về Môi-se tại các nhà hội trong mỗi ngày sa-bát.”

22. Sau đó, các sứ đồ và các trưởng lão cùng cả Hội Thánh nghĩ rằng nên chọn vài người trong số họ, để gởi đến An-ti-ốt cùng với Phao-lô và Ba-na-ba: Đó là Giu-đa, cũng gọi Ba-sa-ba, và Si-la - là những nhân vật hàng đầu ở giữa anh em, 23. bởi tay của họ viết rằng: “Các sứ đồ và các trưởng lão xin gởi đến các anh em, là những người đang sống tại An-ti-ốt, Sy-ri, Si-li-si, và các anh em đang ở giữa những dân tộc ngoại quốc, lời chào thăm. 24. Chúng tôi có nghe rằng có một vài người trong chúng tôi đã đi ra dùng lời nói để gây khó khăn và làm rối trí anh em - họ là những người không được chúng tôi ủy nhiệm. 25. Vì vậy, chúng tôi đã đồng ý và nghĩ rằng nên chọn vài người, rồi cử họ đi cùng hai anh em rất yêu dấu của chúng tôi là Ba-na-ba và Phao-lô, 26. là những người đã liều mạng sống của họ vì danh Chúa của chúng ta, là Đức Chúa Jesus Christ. 27. Do đó chúng tôi đã cử Giu-đa và Si-la để chính miệng họ nói với anh em những điều tương tự. 28. Bởi vì Đức Thánh Linh và chúng tôi thấy rằng không nên chất thêm gánh nặng cho anh em, ngoại trừ những điều cần yếu nầy: 29. Phải kiêng những đồ cúng thần tượng, huyết, thú vật chết ngạt, và sự gian dâm. Hãy giữ chính mình khỏi những điều nầy, anh em sẽ được tốt đẹp. Xin tạm biệt!”

30. Vì vậy, sau khi họ được tiễn đi, họ đã đến An-ti-ốt, triệu tập hội chúng lại, và rồi trao bức thư. 31. Sau khi đọc, hội chúng vui mừng về sự khích lệ.

32. Giu-đa và Si-la, cả hai đều là những tiên tri, họ đã dùng nhiều lời khích lệ, và làm cho các anh em vững mạnh. 33. Họ tiếp tục như vậy một thời gian, sau đó họ được các anh em đưa tiễn một cách bình an để trở về với những người đã sai họ đi. 34. [Tuy nhiên, Si-la nên ở lại đó thì tốt hơn.] 35. Nhưng Phao-lô và Ba-na-ba đã ở lại An-ti-ốt, hiệp với nhiều người khác, giảng Phúc Âm và dạy đạo của Chúa.

36. Sau một thời gian, Phao-lô nói với Ba-na-ba: “Chúng ta hãy trở lại mỗi thành mà chúng ta đã rao giảng đạo Chúa để thăm viếng các anh em và xem họ thế nào.” 37. Khi đó, Ba-na-ba muốn đem theo Giăng cũng gọi là Mác. 38. Tuy nhiên Phao-lô nghĩ rằng không nên đem Mác theo, bởi vì ông đã lìa bỏ hai người tại Pam-phi-ly, đã không cùng họ tiếp tục công tác. 39. Vì vậy, có sự bất đồng sâu sắc nỗi lên đến nỗi họ phân rẽ nhau: Ba-na-ba đã đem Mác đáp tàu đi đến Chíp-rơ. 40. Còn Phao-lô đã chọn Si-la rồi lên đường sau khi được các anh em giao phó cho ân điển Chúa. 41. Sau đó, ông đã đi qua Sy-ri và Si-li-si, làm vững mạnh các Hội Thánh.

Bản Dịch Đại Chúng

Và rồi có một số người từ Giu-đê xuống, dạy các anh em rằng: “Nếu quý vị không chịu cắt bì theo truyền thống của Môi-se thì quý vị không thể được cứu.”

Sau đó, có sự xáo trộn xảy ra, và có một cuộc tranh luận không nhỏ giữa Phao-lô và Ba-na-ba với họ.

Phao-lô và Ba-na-ba cùng với vài người trong số họ đã được chỉ định đi lên Giê-ru-sa-lem để hỏi về việc nầy với các sứ đồ và các trưởng lão. Vì vậy, khi đã được Hội Thánh gởi đi, họ đã trải qua cả Phê-ni-xi và Sa-ma-ri, thuật lại cách chi tiết sự quy đạo của những người ngoại quốc, và họ đã đem lại niềm vui rất lớn cho tất cả các anh em.

Sau đó họ đến Giê-ru-sa-lem, họ được Hội Thánh, các sứ đồ và trưởng lão tiếp đón. Họ bắt đầu tường thuật lại tất cả những gì Đức Chúa Trời đã cùng làm với họ.

Tuy nhiên có một số những người đã tin, thuộc về phái Pha-ri-si, đã đứng dậy nói: “Cần phải làm cắt bì cho họ, và rồi truyền cho họ tuân giữ luật pháp của Môi-se.”

Sau đó các sứ đồ và các trưởng lão đã họp lại để xem xét vấn đề nầy. Sau khi đã thảo luận rất nhiều, Phi-e-rơ đã đứng dậy nói với họ rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Quý vị biết rằng từ những ngày đầu, Đức Chúa Trời đã chọn tôi ở giữa anh em, để những người ngoại quốc được nghe sứ điệp của Phúc Âm qua môi miệng của tôi, và họ đã tin. Đức Chúa Trời là Đấng biết rõ tấm lòng, đã làm chứng cho họ, đã ban Đức Thánh Linh cho họ cũng như cho chúng ta. Ngài không phân biệt giữa chúng ta với họ, nhưng bởi đức tin đã thanh tẩy tấm lòng của họ. Vì vậy bây giờ, tại sao quý vị lại thử Đức Chúa Trời, gán cho các môn đồ cái ách mà tổ phụ của chúng ta, hoặc chính chúng ta, cũng không thể mang nổi? Tuy nhiên chúng tôi tin rằng bởi ân điển của Chúa, là Đức Chúa Jesus, họ cũng được cứu cùng một cách như vậy.”

Lúc đó cả đám đông đều im lặng lắng nghe Ba-na-ba và Phao-lô thuật lại những dấu kỳ và phép lạ mà Đức Chúa Trời đã làm qua họ ở giữa những người ngoại quốc.

Khi họ đã dứt lời, Gia-cơ đã kết luận rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Xin hãy nghe tôi! Si-môn đã thuật lại thế nào Đức Chúa Trời lần đầu tiên đã thăm viếng và lấy ra từ những người ngoại quốc một dân cho danh của Ngài. Điều nầy phù hợp với những lời của các tiên tri đã chép: ‘Sau những việc nầy, Ta sẽ trở lại và sẽ tái thiết nhà của Đa-vít đã bị sụp đổ. Ta sẽ trùng tu những nơi bị tàn phá của nó và dựng nó lên; để những người còn lại, và tất cả những người ngoại quốc, là những người được gọi bằng danh của Ta, có thể tìm kiếm Chúa. Chúa, là Đấng đang thực hiện những việc nầy, phán như vậy, đó là những điều đã được biết đến từ ngàn xưa.’ Vì vậy, tôi xét rằng không nên quấy rối những người ngoại quốc đang trở về cùng Đức Chúa Trời; nhưng hãy viết để dặn họ giữ khỏi bị ô uế bởi các thần tượng, sự gian dâm, thú vật chết ngạt, và huyết. Bởi vì từ những thế hệ xa xưa, trong mỗi thành đều có những người đã đọc và giảng dạy về Môi-se tại các nhà hội trong mỗi ngày sa-bát.”

Sau đó, các sứ đồ và các trưởng lão cùng cả Hội Thánh nghĩ rằng nên chọn vài người trong số họ, để gởi đến An-ti-ốt cùng với Phao-lô và Ba-na-ba: Đó là Giu-đa, cũng gọi Ba-sa-ba, và Si-la - là những nhân vật hàng đầu ở giữa anh em, bởi tay của họ viết rằng: “Các sứ đồ và các trưởng lão xin gởi đến các anh em, là những người đang sống tại An-ti-ốt, Sy-ri, Si-li-si, và các anh em đang ở giữa những dân tộc ngoại quốc, lời chào thăm. Chúng tôi có nghe rằng có một vài người trong chúng tôi đã đi ra dùng lời nói để gây khó khăn và làm rối trí anh em - họ là những người không được chúng tôi ủy nhiệm. Vì vậy, chúng tôi đã đồng ý và nghĩ rằng nên chọn vài người, rồi cử họ đi cùng hai anh em rất yêu dấu của chúng tôi là Ba-na-ba và Phao-lô, là những người đã liều mạng sống của họ vì danh Chúa của chúng ta, là Đức Chúa Jesus Christ. Do đó chúng tôi đã cử Giu-đa và Si-la để chính miệng họ nói với anh em những điều tương tự. Bởi vì Đức Thánh Linh và chúng tôi thấy rằng không nên chất thêm gánh nặng cho anh em, ngoại trừ những điều cần yếu nầy: Phải kiêng những đồ cúng thần tượng, huyết, thú vật chết ngạt, và sự gian dâm. Hãy giữ chính mình khỏi những điều nầy, anh em sẽ được tốt đẹp. Xin tạm biệt!”

Vì vậy, sau khi họ được tiễn đi, họ đã đến An-ti-ốt, triệu tập hội chúng lại, và rồi trao bức thư. 31. Sau khi đọc, hội chúng vui mừng về sự khích lệ.

Giu-đa và Si-la, cả hai đều là những tiên tri, họ đã dùng nhiều lời khích lệ, và làm cho các anh em vững mạnh. Họ tiếp tục như vậy một thời gian, sau đó họ được các anh em đưa tiễn một cách bình an để trở về với những người đã sai họ đi. [Tuy nhiên, Si-la nên ở lại đó thì tốt hơn.] Nhưng Phao-lô và Ba-na-ba đã ở lại An-ti-ốt, hiệp với nhiều người khác, giảng Phúc Âm và dạy đạo của Chúa.

Sau một thời gian, Phao-lô nói với Ba-na-ba: “Chúng ta hãy trở lại mỗi thành mà chúng ta đã rao giảng đạo Chúa để thăm viếng các anh em và xem họ thế nào.” Khi đó, Ba-na-ba muốn đem theo Giăng cũng gọi là Mác. Tuy nhiên Phao-lô nghĩ rằng không nên đem Mác theo, bởi vì ông đã lìa bỏ hai người tại Pam-phi-ly, đã không cùng họ tiếp tục công tác. Vì vậy, có sự bất đồng sâu sắc nỗi lên đến nỗi họ phân rẽ nhau: Ba-na-ba đã đem Mác đáp tàu đi đến Chíp-rơ. Còn Phao-lô đã chọn Si-la rồi lên đường sau khi được các anh em giao phó cho ân điển Chúa. Sau đó, ông đã đi qua Sy-ri và Si-li-si, làm vững mạnh các Hội Thánh.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Và rồi có một số người từ Giu-đê xuống, dạy các anh em rằng: “Nếu quý vị không chịu cắt bì theo truyền thống của Môi-se thì quý vị không thể được cứu.”

2. Sau đó, có sự xáo trộn xảy ra và có một cuộc tranh luận không nhỏ giữa Phao-lô và Ba-na-ba với họ. Phao-lô và Ba-na-ba, cùng với vài người trong số họ, đã được chỉ định đi lên Giê-ru-sa-lem, để hỏi về việc nầy, với các sứ đồ và các trưởng lão. 3. Vì vậy, khi đã được Hội Thánh gởi đi, họ đã trải qua cả Phê-ni-xi và Sa-ma-ri, thuật lại cách chi tiết sự quy đạo của những người ngoại quốc, và họ đã đem lại niềm vui rất lớn cho tất cả các anh em.

4. Sau đó họ đến Giê-ru-sa-lem, họ được Hội Thánh, các sứ đồ và trưởng lão tiếp đón. Họ bắt đầu tường thuật lại tất cả những gì Đức Chúa Trời đã cùng làm với họ.

5. Tuy nhiên có một số những người đã tin, thuộc về phái Pha-ri-si, đã đứng dậy nói: “Cần phải làm cắt bì cho họ, và rồi truyền cho họ tuân giữ luật pháp của Môi-se.”

6. Sau đó các sứ đồ và các trưởng lão đã họp lại để xem xét vấn đề nầy. 7. Sau khi đã thảo luận rất nhiều, Phi-e-rơ đã đứng dậy nói với họ rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Quý vị biết rằng từ những ngày đầu, Đức Chúa Trời đã chọn tôi ở giữa anh em, để những người ngoại quốc được nghe sứ điệp của Phúc Âm qua môi miệng của tôi, và họ đã tin. 8. Đức Chúa Trời là Đấng biết rõ tấm lòng, đã làm chứng cho họ, đã ban Đức Thánh Linh cho họ, cũng như cho chúng ta. 9. Ngài không phân biệt giữa chúng ta với họ, nhưng bởi đức tin đã thanh tẩy tấm lòng của họ. 10. Vì vậy bây giờ, tại sao quý vị lại thử Đức Chúa Trời, gán cho các môn đồ cái ách mà tổ phụ của chúng ta, hoặc chính chúng ta, cũng không thể mang nổi? 11. Tuy nhiên chúng tôi tin rằng bởi ân điển của Chúa, là Đức Chúa Jesus, họ cũng được cứu cùng một cách như vậy.”

12. Lúc đó cả đám đông đều im lặng, lắng nghe Ba-na-ba và Phao-lô thuật lại những dấu kỳ và phép lạ mà Đức Chúa Trời đã làm qua họ ở giữa những người ngoại quốc.

13. Khi họ đã dứt lời, Gia-cơ đã kết luận rằng: “Thưa quý vị, thưa các anh em! Hãy nghe tôi! 14. Si-môn đã thuật lại thế nào Đức Chúa Trời lần đầu tiên đã thăm viếng và lấy ra từ những người ngoại quốc một dân cho danh của Ngài. 15. Điều nầy phù hợp với những lời của các tiên tri đã chép: 16. ‘Sau những việc nầy, Ta sẽ trở lại và sẽ tái thiết nhà của Đa-vít đã bị sụp đổ. Ta sẽ trùng tu những nơi bị tàn phá của nó và dựng nó lên; 17. để những người còn lại, và tất cả những người ngoại quốc, là những người được gọi bằng danh của Ta, có thể tìm kiếm Chúa. Chúa, là Đấng đang thực hiện những việc nầy, phán như vậy, 18. đó là những điều đã được biết đến từ ngàn xưa.’ 19. Vì vậy, tôi xét rằng không nên quấy rối những người ngoại quốc đang trở về cùng Đức Chúa Trời; 20. nhưng hãy viết để dặn họ giữ khỏi bị ô uế bởi các thần tượng, sự gian dâm, thú vật chết ngạt, và huyết. 21. Bởi vì từ những thế hệ xa xưa, trong mỗi thành, đều có những người đã đọc và giảng dạy về Môi-se tại các nhà hội trong mỗi ngày sa-bát.”

22. Sau đó, các sứ đồ và các trưởng lão, cùng cả Hội Thánh, nghĩ rằng nên chọn vài người trong số họ, để gởi đến An-ti-ốt cùng với Phao-lô và Ba-na-ba: đó là Giu-đa, cũng gọi Ba-sa-ba, và Si-la - là những nhân vật hàng đầu ở giữa anh em, 23. bởi tay của họ viết rằng: “Các sứ đồ và các trưởng lão xin gởi đến các anh em, là những người đang sống tại An-ti-ốt, Sy-ri, Si-li-si, và các anh em đang ở giữa những dân tộc ngoại quốc, lời chào thăm. 24. Chúng tôi có nghe rằng có một vài người trong chúng tôi đã đi ra dùng lời nói để gây khó khăn và làm rối trí anh em - họ là những người không được chúng tôi ủy nhiệm. 25. Vì vậy, chúng tôi đã đồng ý và nghĩ rằng nên chọn vài người, rồi cử họ đi cùng hai người rất yêu dấu của chúng tôi là Ba-na-ba và Phao-lô, 26. là những người đã liều mạng sống của họ vì danh Chúa của chúng ta, là Đức Chúa Jesus Christ. 27. Do đó chúng tôi đã cử Giu-đa và Si-la để chính miệng họ nói với anh em những điều tương tự. 28. Bởi vì Đức Thánh Linh và chúng tôi thấy rằng không nên chất thêm gánh nặng cho anh em, ngoại trừ những điều cần yếu nầy: 29. Phải kiêng những đồ cúng thần tượng, huyết, thú vật chết ngạt, và sự gian dâm. Hãy giữ chính mình khỏi những điều nầy, anh em sẽ được tốt đẹp. Xin tạm biệt!”

30. Vì vậy, sau khi họ được tiễn đi, họ đã đến An-ti-ốt, triệu tập hội chúng lại, rồi trao bức thư. 31. Sau khi đọc, họ vui mừng về sự khích lệ.

32. Giu-đa và Si-la, cả hai đều là những tiên tri, họ đã dùng nhiều lời khích lệ, và làm cho các anh em vững mạnh. 33. Họ tiếp tục như vậy một thời gian, sau đó họ được các anh em đưa tiễn một cách bình an để trở về với những người đã sai họ đi. 34. [Tuy nhiên, Si-la nên ở lại tại đó thì tốt hơn.] 35. Nhưng Phao-lô và Ba-na-ba đã ở lại An-ti-ốt, hiệp với nhiều người khác, giảng Phúc Âm và dạy đạo của Chúa.

36. Sau một thời gian, Phao-lô nói với Ba-na-ba: “Chúng ta hãy trở lại mỗi thành mà chúng ta đã rao giảng đạo Chúa để thăm viếng các anh em và xem họ thế nào.” 37. Khi đó, Ba-na-ba muốn đem theo Giăng cũng gọi là Mác. 38. Tuy nhiên Phao-lô nghĩ rằng không nên đem ông theo, bởi vì ông đã lìa bỏ hai người tại Pam-phi-ly, đã không cùng họ tiếp tục công tác. 39. Vì vậy, có sự bất đồng sâu sắc nỗi lên, đến nỗi họ phân rẽ nhau: Ba-na-ba đã đem Mác đáp tàu đi đến Chíp-rơ. 40. Còn Phao-lô đã chọn Si-la, họ được các anh em giao phó cho ân điển Chúa, rồi lên đường. 41. Sau đó, ông đã đi qua Sy-ri và Si-li-si, làm vững mạnh các Hội Thánh.

Bản Dịch 1925

1. Vả, có mấy người từ xứ Giu-đê đến, dạy các anh em rằng: Nếu các ngươi chẳng chịu phép cắt bì theo lễ Môi-se, thì không thể được cứu rỗi. 2. Nhân đó, có sự khác ý và cuộc cãi lẽ dữ dội giữa Phao-lô và Ba-na-ba với mấy người đó, người ta nhất định Phao-lô và Ba-na-ba với mấy người trong bọn kia đi lên thành Giê-ru-sa-lem, đến cùng các sứ đồ và trưởng lão đặng hỏi về việc nầy. 3. Vậy, sau khi các người ấy được Hội thánh đưa đường rồi, thì trải qua xứ Phê-ni-xi và xứ Sa-ma-ri, thuật lại sự người ngoại trở về đạo, và như vậy làm cho anh em thay thảy được vui mừng lắm. 4. Vừa tới thành Giê-ru-sa-lem, được Hội thánh, các sứ đồ và trưởng lão tiếp rước, rồi thuật lại mọi điều Đức Chúa Trời đã cậy mình làm. 5. Nhưng có mấy kẻ về đảng Pha-ri-si đã tin đạo, đứng dậy nói rằng phải làm phép cắt bì cho những người ngoại, và truyền họ phải tuân theo luật pháp Môi-se.

6. Các sứ đồ và các trưởng lão bèn họp lại để xem xét về việc đó. 7. Sau một cuộc bàn luận dài rồi, Phi-e-rơ đứng dậy nói cùng chúng rằng: Hỡi anh em, hãy biết rằng từ lúc ban đầu, Đức Chúa Trời đã chọn tôi trong các anh em, để cho người ngoại được nghe Tin Lành bởi miệng tôi và tin theo. 8. Đức Chúa Trời là Đấng biết lòng người, đã làm chứng cho người ngoại, mà ban Đức Thánh Linh cho họ cũng như cho chúng ta; 9. Ngài chẳng phân biệt chúng ta với người ngoại đâu, vì đã lấy đức tin khiến cho lòng họ tinh sạch. 10. Vậy bây giờ, cớ sao anh em thử Đức Chúa Trời, gán cho môn đồ một cái ách mà tổ phụ chúng ta hoặc chính chúng ta cũng chưa từng mang nổi? 11. Trái lại, chúng ta tin rằng nhờ ơn Đức Chúa Jêsus, chúng ta được cứu cũng như người ngoại vậy.

12. Cả hội đồng đều lẳng lặng, nghe Ba-na-ba và Phao-lô thuật lại những phép lạ dấu kỳ mà Đức Chúa Trời đã cậy mình làm ra giữa người ngoại. 13. Nói xong, Gia-cơ cất tiếng lên rằng: Hỡi anh em, hãy nghe tôi! 14. Si-môn có thuật thế nào lần thứ nhất, Đức Chúa Trời đã đoái thương người ngoại, đặng từ đó lấy ra một dân để dâng cho danh Ngài. 15. Điều đó phù hiệp với lời các đấng tiên tri, vì có chép rằng: 16. Rồi đó, ta sẽ trở lại, Dựng lại đền tạm của vua Đa-vít bị đổ nát; Ta sẽ sửa sự hư nát đền đó lại Mà gây dựng lên; 17. Hầu cho những người sót lại Và mọi dân cầu khẩn danh ta đều tìm Chúa. Chúa là Đấng làm nên những việc nầy có phán như vậy; 18. từ trước vô cùng Ngài đã thông biết những việc đó. 19. Vậy, theo ý tôi, thật chẳng nên khuấy rối những người ngoại trở về cùng Đức Chúa Trời; 20. song khá viết thơ dặn họ kiêng giữ cho khỏi sự ô uế của thần tượng, sự tà dâm, sự ăn thị thú vật chết ngột và huyết. 21. Vì trải bao nhiêu đời nay, trong mỗi thành vẫn có người giảng luật pháp Môi-se, bởi mọi ngày Sa-bát, trong các nhà hội người ta có đọc luật ấy.

22. Kế đó, các sứ đồ và trưởng lão cùng cả Hội thánh bèn quyết định sai những người được chọn ở nơi mình đi với Phao-lô và Ba-na-ba đến thành An-ti-ốt. Ấy là Giu-đe, cũng gọi là Ba-sa-ba, và Si-la, là hai người đứng đầu trong hàng anh em; 23. rồi giao cho hai người bức thơ như sau nầy: Các sứ đồ, trưởng lão và anh em gởi lời chào thăm anh em trong những người ngoại tại thành An-ti-ốt, trong xứ Sy-ri và xứ Si-li-si! 24. Bởi từng nghe có một vài người trong vòng chúng ta, chẳng lãnh mạng lịnh nào nơi chúng ta, tự lấy lời mình khuấy rối, và biến loạn lòng các ngươi nữa, 25. nên chúng ta đồng lòng quyết ý chọn những người thay mặt sai đi cùng kẻ rất yêu dấu của chúng ta là Ba-na-ba và Phao-lô, mà đến nơi các ngươi; 26. hai người nầy vốn đã liều thân vì danh Đức Chúa Jêsus Christ là Chúa chúng ta. 27. Vậy chúng ta đã sai Giu-đe và Si-la đến, để nói miệng với anh em về việc đó: 28. ấy là Đức Thánh Linh và chúng ta đã ưng rằng chẳng gán gánh nặng nào khác cho anh em ngoài những điều cần dùng, 29. tức là anh em phải kiêng ăn của cúng thần tượng, huyết, thú vật chết ngột, và chớ tà dâm; ấy là mọi điều mà anh em khá kiêng giữ lấy vậy. Kính chúc bình an.

30. Vậy, khi các người đó đã từ giã Hội thánh, xuống thành An-ti-ốt, nhóm hết thảy anh em lại và trao thơ cho. 31. Người ta đọc thơ, thảy đều mừng rỡ vì được lời yên ủi. 32. Giu-đe và Si-la chính là kẻ tiên tri, cũng lấy nhiều lời giảng mà khuyên bảo, và giục lòng anh em mạnh mẽ. 33. Khỏi ít lâu, anh em chúc các người đó bình an mà cho về cùng những người đã sai đến. 34. [Nhưng mà Si-la thì quyết ở lại thành An-ti-ốt.] 35. Nhưng Phao-lô và Ba-na-ba ở lại tại thành An-ti-ốt, giảng Tin Lành và dạy đạo Chúa với nhiều người khác.

36. Sau ít lâu, Phao-lô nói với Ba-na-ba rằng: Chúng ta hãy trở lại thăm hết thảy anh em trong các thành mà chúng ta trước đã giảng đạo Chúa, xem thử ra thể nào. 37. Ba-na-ba muốn đem theo Giăng cũng gọi là Mác. 38. Nhưng Phao-lô không có ý đem Mác đi với, vì người đã lìa hai người trong xứ Bam-phi-ly, chẳng cùng đi làm việc với. 39. Nhân đó có sự cãi lẫy nhau dữ dội, đến nỗi hai người phân rẽ nhau, và Ba-na-ba đem Mác cùng xuống thuyền vượt qua đảo Chíp-rơ. 40. Còn Phao-lô sau khi đã chọn Si-la, và nhờ anh em giao phó mình cho ân điển Chúa, thì khởi đi. 41. Người trải qua xứ Sy-ri và xứ Si-li-si, làm cho các Hội thánh được vững bền.

Bản Dịch 2011

Hội Nghị tại Giê-ru-sa-lem

1 Một số người từ Giu-đê xuống dạy anh em tín hữu rằng, “Nếu anh em không chịu phép cắt bì theo tục lệ Môi-se đã dạy, anh em sẽ không được cứu.” 2 Ðiều đó đã đưa đến sự bất đồng ý kiến và tranh luận không nhỏ giữa Phao-lô và Ba-na-ba với họ. Các môn đồ bèn quyết định cử Phao-lô và Ba-na-ba cùng một số người khác đại diện cho họ đi lên Giê-ru-sa-lem để trình vấn đề ấy với các vị sứ đồ và các vị trưởng lão.

3 Vậy hội thánh tiễn họ lên đường. Khi họ đi qua vùng Phô-ni-xi-a và vùng Sa-ma-ri, hai ông thuật lại cách chi tiết thể nào các dân ngoại đã quay về tin thờ Chúa; điều đó đã đem lại niềm vui lớn cho tất cả các anh chị em tín hữu ở những nơi ấy.

4 Khi về đến Giê-ru-sa-lem họ được hội thánh, các vị sứ đồ, và các vị trưởng lão tiếp đón nồng hậu. Hai ông tường trình mọi việc Ðức Chúa Trời đã làm qua hai ông. 5 Nhưng vài người trong phái Pha-ri-si đã tin Chúa, đứng dậy, và nói, “Cần phải cắt bì cho những tín hữu trong các dân ngoại và truyền cho họ phải vâng giữ Luật Pháp của Môi-se.”

6 Các vị sứ đồ và các vị trưởng lão họp lại với nhau để cứu xét việc ấy.

Diễn Từ của Phi-rơ

7 Sau khi các vị đã thảo luận khá nhiều, Phi-rơ đứng dậy và nói với họ, “Thưa anh em, anh em biết rằng trong những ngày đầu, Ðức Chúa Trời đã chọn tôi giữa vòng anh em, để qua miệng tôi các dân ngoại được nghe sứ điệp của Tin Mừng và tin. 8 Ðức Chúa Trời, Ðấng biết rõ lòng người, đã chứng nhận cho các dân ngoại bằng cách ban cho họ Ðức Thánh Linh cũng như Ngài đã ban cho chúng ta. 9 Ngài không phân biệt giữa chúng ta và họ, chỉ bởi đức tin mà lòng họ được tẩy sạch. 10 Vậy bây giờ tại sao anh em lại thử Ðức Chúa Trời bằng cách tròng vào cổ các môn đồ một ách mà các tổ phụ chúng ta và chính chúng ta cũng không mang nổi? 11 Trong khi đó chúng ta đều tin rằng ấy là nhờ ân sủng của Ðức Chúa Jesus mà chúng ta được cứu, cũng giống như họ vậy.”

Diễn Từ của Gia-cơ

12 Cả hội nghị đều im lặng; kế đó họ lắng nghe Ba-na-ba và Phao-lô thuật lại những dấu kỳ và phép lạ Ðức Chúa Trời đã làm qua họ ở giữa các dân ngoại. 13 Sau khi họ dứt lời, Gia-cơ lên tiếng, nói rằng,

“Thưa anh em, xin anh em nghe tôi trình bày. 14 Si-môn đã giải thích cho chúng ta biết thể nào từ ban đầu Ðức Chúa Trời đã đoái thương các dân ngoại, để từ họ Ngài lập ra một dân cho danh Ngài. 15 Ðiều đó phù hợp với lời Các Tiên Tri đã viết,

16 ‘Sau các việc ấy Ta sẽ trở lại,

Ta sẽ xây dựng lại lều của Ða-vít,

Là lều đã sụp đổ;

Từ đống đổ nát hoang tàn đó,

Ta sẽ xây dựng nó lại,

Và Ta sẽ tái lập nó.

17 Ðể những dân còn lại trong nhân gian có thể tìm kiếm Chúa,

Và tất cả các dân ngoại sẽ được gọi bằng danh Ta,

18 Chúa, Ðấng làm những điều đó, vốn đã biết rõ từ xưa, phán.’

19 Vậy theo ý tôi, chúng ta đừng làm khó các dân ngoại muốn trở về với Ðức Chúa Trời. 20 Nhưng chúng ta hãy viết thư gởi đến họ, dặn họ phải giữ cho khỏi bị ô uế bởi đồ ăn cúng cho các thần tượng, chớ tà dâm, chớ ăn thịt thú vật chết ngạt, và chớ ăn huyết. 21 Vì đã trải qua bao thế hệ, trong mỗi thành người ta đều đọc và giảng giải Luật Pháp của Môi-se trong các hội đường vào mỗi ngày Sa-bát.”

Quyết Ðịnh của Hội Nghị

22 Bấy giờ các vị sứ đồ, các vị trưởng lão, và cả hội thánh đồng lòng chọn một số người giữa vòng họ để phái đi với Phao-lô và Ba-na-ba đến An-ti-ốt. Ðó là Giu-đa cũng được gọi là Ba-sa-ba và Si-la; hai vị đó là những người lãnh đạo giữa vòng anh chị em tín hữu. 23 Họ trao cho hai vị ấy một bức thư, viết rằng:

Thư Gởi Ðến Các Tín Hữu trong Các Dân Ngoại

“Anh em chúng tôi là các sứ đồ và các trưởng lão kính gởi các anh chị em tín hữu trong các dân ngoại ở khắp miền An-ti-ốt, Sy-ri-a, và Si-li-si-a lời chào thân ái. 24 Vì chúng tôi có nghe rằng một số người từ giữa chúng tôi ra đi, mặc dù không được chúng tôi ủy nhiệm, đã tự ý nói những lời gây hoang mang tinh thần anh chị em. 25 Vì thế chúng tôi đã đồng lòng chọn những người đại diện chúng tôi cùng đi với hai anh em yêu dấu của chúng ta là Ba-na-ba và Phao-lô để đến với anh chị em. 26 Họ là những người đã từng liều thân vì danh Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa chúng ta. 27 Vậy chúng tôi phái Giu-đa và Si-la đi, để chính miệng họ sẽ nói với anh chị em những điều ấy. 28 Vì Ðức Thánh Linh và chúng tôi thấy rằng tốt nhất là không nên đặt trên anh chị em một gánh nặng nào nữa ngoài những điều cần yếu sau đây: 29 Ðó là anh chị em phải kiêng cữ những thực phẩm cúng cho các thần tượng, chớ ăn huyết, chớ ăn thịt thú vật chết ngạt, và chớ gian dâm. Anh chị em giữ được những điều ấy là tốt rồi. Trân trọng kính chào.”

Phái Ðoàn Ðại Diện Ðến An-ti-ốt

30 Vậy sau khi được tiễn biệt, phái đoàn xuống An-ti-ốt. Họ mời hội thánh nhóm lại và trao bức thư. 31 Khi anh chị em đọc thư xong, họ vui mừng vì những lời khuyên bảo. 32 Cả Giu-đa và Si-la đều là các tiên tri; hai người dùng nhiều lời để khuyên nhủ và làm vững mạnh đức tin của anh chị em. 33 Sau khi ở đó một thời gian, họ được anh chị em tiễn họ ra đi bình an để về với những người đã sai phái họ. 34 Tuy nhiên Si-la quyết định ở lại đó. 35 Phao-lô và Ba-na-ba vẫn ở lại An-ti-ốt. Họ và nhiều người khác tiếp tục dạy dỗ và rao giảng Tin Mừng của Ðạo Chúa.

Phao-lô và Ba-na-ba Chia Tay Nhau

36 Sau đó ít lâu Phao-lô nói với Ba-na-ba, “Chúng ta hãy trở lại thăm các anh chị em trong mỗi thành mà chúng ta đã rao giảng Ðạo Chúa để xem họ ra sao.” 37 Ba-na-ba muốn đem theo Giăng cũng gọi là Mác. 38 Nhưng Phao-lô nhất định không muốn đem theo một người đã bỏ ngang họ ở Pam-phy-li-a và không cùng đi với họ trong công việc. 39 Sự bất đồng ý kiến trở nên khá trầm trọng đến độ hai ông quyết định chia tay nhau. Ba-na-ba đem Mác theo với ông và xuống tàu đến Ðảo Chíp-rơ. 40 Còn Phao-lô chọn Si-la. Sau khi được anh chị em giao phó cho ân sủng của Chúa, hai người lên đường. 41 Ông đi qua vùng Sy-ri-a và vùng Si-li-si-a, làm vững mạnh các hội thánh.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành